Tâm tình đẫm nước mắt của người con có bác mẹ sắp ly hôn (ảnh minh họa)
“Ngày xưa anh đi biển, gió bão liên hồi cũng không thể cuốn anh đi. Giờ đây, cuộc sống khá hơn, “cơn bão” ở đâu ập đến cuốn em đi mất, cuốn luôn cả tổ ấm của em và anh”… câu chuyện tưởng mức độ như chỉ có trong “Tiến thưởng tặng cuộc sống” lại diễn ra ngoài đời thực.
Tâm tình của một người con có bố mẹ bên nhau lúc gian khó nhưng lại ly hôn khi đủ đầy, đăng vận chuyển trên trang confession của trường Đại học Kinh tế Quốc dân làm phổ quát người rơi nước mắt.
Người viết dòng tâm tư này là một cô gái, đang phải đương đầu với cảnh gia đình ly tán vì… bố bắt nhân tình. Cô từng rất tự hào vì có một gia đình ấm cúng, cha mẹ yêu nhau, lấy nhau trong khoảng thuở cơ hàn.
chậm tiến độ là những ngày mẹ cô vừa bầu bí, vừa cặm cụi rửa bát thuê nuôi chồng ăn học. Đến lúc bố xin được vào tổ chức kinh doanh lớn, mẹ cô lại tiết kiệm từng đồng để mua cho chồng quần áo đẹp đi gặp gỡ đối tác, ký thích hợp đồng.
chậm triển khai là những ngày bố cô đi dự án tới 2 giờ sáng mới về, người sặc sụa mùi rượu nhưng sáng hôm sau, vẫn có áo quần thơm tho đi làm. Dường như đó, mẹ cô thích một chiếc áo hoa, một đôi giày mới mà dè dặt không sắm bởi, phải bỏ ra tiền lo cho chồng con tiêm tất.
Bố mẹ bên nhau lúc gian lao nhưng lại chia tay lúc sang giàu (ảnh minh họa)
Thế nhưng tới lúc giàu sang, bố cô lại quên gần như, có bồ nhí và sắp sửa đón đứa trẻ khác chào đời.
“Hiện nay, bố mặc quần áo xịn, đi xe xịn, có nhà đẹp nên bố quên hết. Bố thích những cái mới mà quên cả người kiến lập và đồng cam cộng khổ với bố… Ngày mai ly hôn rồi, bố có bến bờ êm ấm mới. Liệu cô ấy có tốt được như mẹ con không”, cô gái chua xót viết.
Dòng tâm tình đẫm nước mắt của cô gái trẻ hút hơn 50.000 lượt thích và gần 5.000 lượt chia sẻ chỉ sau nhị ngày đăng vận chuyển. Dân mạng để lại rộng rãi bình luận xót xa cho người cung phi tào khang, bên chồng lúc gian lao nhưng vẫn bị phụ bạc.
“Bên nhau bão tố bão bùng/mưa tan ngoảnh mặt đã thành cố tri. Không hề người trong cuộc không dám phán xét đúng sai, chỉ thương cô gái, mái nhà toang hoang thì thương tổn biết hạn độ nào”, một nick name bình luận.
|
#10372 Mai sau cha mẹ ly hôn rồi! Tôi là sinh viên năm 2, năm nay tôi 20 tuổi. Bố tôi khiến cho trưởng phòng của một tổ chức kinh doanh xây đắp, mẹ tôi là kế toán cho một bệnh viện tư, em gái tôi học lớp 7. Ngôi nhà này vỗn dĩ rất hòa thuận cho đến một ngày… - Anh nói đi, đã bao lâu rồi? - Anh xin lỗi. - Tôi không cần xin lỗi, anh nhìn lại phiên bản thân anh đi. Anh muốn con cái anh trưởng thành, muốn cho ngôi nhà này đầm ấm mà anh lại cặp kè với một con khác à? - Em im đi, anh đủ mỏi mệt rồi. Ngày nào cũng đóng kịch trước mặt nhau như thế này là quá đủ rồi. Tôi chẳng hề là thằng hề để vào vai theo ý cô muốn. Chấm dứt đi.. Tiếng ôm đồm cọ to dần, chẳng người nào xem xét tới sự hiện diện của tôi vì họ nghĩ hôm ấy tôi phải đi học cả ngày. Tôi đứng im người, nước mắt cứ chảy dài trên má. Hóa ra cha mẹ chỉ giả vờ vui vẻ trước mặt tôi và em. Hôm nay họp mái nhà, cha mẹ báo cáo sẽ ly hôn. Bố xin lỗi vì không làm cho tròn bổn phận của một người phụ vương, mẹ xin lỗi vì là người đàn bà mà không vun vén được cho gia đình. Bố có bồ nhí, cô ta còn sắp sinh cho bố một cậu con trai chứ không như mẹ. Mẹ sau khi sinh em thì bị cắt bỏ buồng trứng nên chẳng thể sinh con được nữa. Vậy là tương lai bố với mẹ chia tay nhau. Đôi bàn tay mà hàng ngày nắm chặt, đôi bàn tay mà cùng nhau vượt qua bao nhiêu chông gai bây chừ phải chia xa. Chẳng biết bác mẹ có nhớ không nhưng chắc nhì đôi bàn tay ấy nhớ nhau lắm. Bác mẹ đã từng kể, đã từng kiêu hãnh vì tình yêu của cha mẹ vượt lên vô vàn bão tố. Ngày mà mẹ vừa bầu con, vừa hặm hụi đi khiến cho kiếm tiền để nuôi bố đi học, ngày mà đôi bàn tay mẹ rớm máu vì sáng đi làm cho, tối đi rửa bát thuê cho nhà người ta… Ngày mà bầu bí thèm ăn bao nhiêu thứ nhưng phải nhịn hết, dành tiền cho bố đi học. Ngày mà chưa có nhà đất, mẹ sinh con vào cái mùa mưa, bố phải lấy hết xô, chậu để đựng nước mưa chảy trong nhà. Hồi ấy, nghèo cơ mà tình cảm cha mẹ nhỉ? Ngày bố xin được tham gia phòng kỹ thuật, cả nhà ta vui lắm, lúc ấy con còn nhớ bố cứ ôm mẹ rồi khóc mãi. ngừng thi côngĐây cũng là lần trước tiên và độc nhất vô nhị con thấy bố khóc. Bố chắc quên rồi! Lúc ấy, bố hẹn bố sẽ nỗ lực để thỏa lòng đợi mong của mẹ con con. Đúng, con biết bố nỗ lực và nỗ lực thật phổ thông. Là những tháng ngày đi kí kết công trình, những đêm 2 giờ sáng mới về, sặc sụa mùi rượu nhưng sáng mai vẫn quần áo thơm tho đi khiến. Là do bạn nào hả bố? Ngày bố mới vào làm cho công ti, mẹ còn phải tiết kiệm từng đồng để tìm cho bố chiếc quần, chiếc áo bố diện. Lúc ấy, con biết cả đấy! Mẹ thích cái áo hoa nhưng lại không dám tìm vì phải để tiền trang trải những khoản khác. Đôi giày mẹ đi bong cả gót nhưng mẹ vẫn âm thầm dán keo tham gia rồi đi tiếp chứ chẳng như bố, được đi giày mới, tối về lại được mẹ tấn công cho bóng loáng đâu. Bố quên hết rồi! Bây chừ bố mặc quần áo xịn, đi xe xịn, có nhà đẹp nên bố quên hết. Bố thích những cái mới mà bố quên cả người tạo lập và đồng cam cộng khổ với bố. Mẹ hôm nay không khóc nhưng con nhân thức nỗi đau này của mẹ quá lớn rồi. Sự lạng lẽ nó đáng sợ hơn cả tiếng khóc bố có biết không? Hiện thời, con chỉ ước mẹ có thể khóc được thì lòng mẹ mới với đi được phần nào. Mai sau ly hôn rồi, bố lại có bờ bến vui vẻ mới rồi? Liệu cô ấy có tốt được như mẹ con không? |
Xem tại: thông tắc nhà vệ sinh tại Hà Nội
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét