Thấy bạn có nửa kia đẹp trai, tài tình, tôi đã đem lòng si mê mê. Ao ước có được một anh chàng như thế, lại thấy không công bằng khi mình cute lại kém cạnh bạn, tôi đâm ích kỉ, muốn cướp anh ấy về tay bản thân.
Người đại trượng phu ấy đúng thật là vừa đẹp trai, vừa phong độ lại có tiền. Nhìn vẻ ngoài đúng là đại gia. Cô bạn thường khoe với tôi mỗi lần đi chơi với anh, được anh đưa đi du lịch, được anh tậu cho chính hãng, đồ đắt tiền làm cho tôi vô cùng khen ganh. Cô ấy không xinh, cũng không có tài cán gì nhưng mà có được người đại trượng phu như thế. Thỉnh thoảng nghĩ ông trời thật không công bình.
Giá như ngày đó tôi tỉnh giấc táo hơn thì đâu lĩnh hậu quả đau thương như thế này? (Ảnh minh họa)
Bỏ qua tình bạn, tôi cố gắng tậu mọi phương pháp hấp dẫn anh ta. Vẻ đẹp của tôi, phương pháp ăn nói của tôi, cộng với mọi thứ tôi có đã khiến cho anh có vẻ như tán thành. Tôi thường kiếm lý do tâm tình, hỏi han về đại trượng phu khác, bình thản là bản thân đã có người yêu để cô bạn thân yên ổn tâm. Rồi tôi hay giả vờ thân với bạn để cố ý được đi chơi với họ.
Những chiêu trò của tôi đã khiến một gã đàn ông như anh gục ngã. Có người đại trượng phu nào lại không thích gái đẹp, gái điếm như tôi. Đại trượng phu mà, nếu thanh nữ đẹp mà giăng bẫy thì làm cho sao họ cưỡng lại được. Anh cũng là đại trượng phu mà thôi.
Hơn 4 04 tuần mê mải tìm mọi phương pháp để dụ dỗ người đại trượng phu ấy, sau cùng, anh đã bị tôi quyến rũ. Anh yêu tôi và nói, tôi mới là người con gái phù hợp với anh. Tôi không dám nói với bạn thân nên lén lút hỗ tương với anh.
Rồi một ngày, khi chính cô ấy nhìn thấy chúng tôi thân thiết với nhau, không thể chối bao biện được, tôi đành phải công nhận. Tình bạn cũng kết thúc. Cô ấy buồn bã, tỉ ti, trách móc tôi vì sao lại làm việc thất đức tương tự. Nhưng lúc đó, tôi nào có nghĩ gì, chỉ hỉ hả vì bản thân mình đã kiếm được anh chàng giàu có, nào có nghĩ đến tình bạn bao năm.
Tôi hối hả cưới anh ta vì hi vọng sẽ được gấp rút bước chân vào nhà giàu, sống cuộc đời vui vẻ. Bố mẹ anh rất thích tôi. Nhà anh to thật, phú quý thật, tôi càng bị thu hút hơn.
Tôi và anh tổ chức lễ cưới mặc cho bạn khóc lóc đau buồn. Tôi tin, đó là duyên trời định của mình. Vì ví như anh chẳng hề của tôi, cướp cũng chẳng được.
Tưởng được bước chân tham gia cung điện hoa lệ, ngờ đâu, đời tôi từ ngày lấy anh sang trang mới. Sau hơn 1 bốn tuần sống với chồng, không có tuần trăng mật nước ngoài như anh đã hẹn, thậm chí trong nước cũng không. Tôi cũng chẳng có xe hơi riêng làm quà tặng kết duyên và càng không có nhà riêng.
Căn nhà anh và bố mẹ ở, chủ nợ tới đòi liên tục. Tôi chết yên khi nhân thức, anh còn nợ đọng mấy chục tỉ vì làm cho thấm tháp lỗ, người ta đến gõ cửa nhiều lần, sắp phải bán cả căn nhà.
Tôi hoàn toàn suy sụp vì chẳng thể nào tin nổi, người nam nhi tôi dày công cướp của bạn, tưởng lấy được chồng đại gia nào ngờ lại là con nợ. Giờ, xe hơi anh cũng bán rồi, chẳng còn bất cứ thứ gì. Trong tay anh chỉ có chiếc xe máy cổ lỗ, công ti cũng đã nhượng lại cho người khác từ lâu, anh chỉ là màu làm mè với tôi mà thôi.
Tôi hận bạn dạng thân bản thân vì đã cướp người tình của bạn, mất đi người bạn tốt lại tiếng là bỉ ổi, vô liêm sỉ. Giờ thì tôi sống thông thường với nợ nần cùng anh. Hơn 2 04 tuần kết duyên, tôi đã viết đơn ly hôn để mong được đánh tháo, nhưng anh nhất thiết không buông tha cho tôi. Tôi lo ngại, run rẩy mỗi khi người ta đến nhà gõ cửa, sống nơm nớp lúng túng.
Giá như ngày đó tôi tỉnh giấc táo hơn thì đâu lĩnh hậu quả đau thương như thế này? Có phải tôi đã dính vào bẫy của anh, hay tại tôi cướp nửa kia của bạn nên hiện thời bị quả báo. Cái giá này với tôi có nhẽ đã xứng đáng với những gì tôi gây ra cho bạn. Thật sự, ông trời có mắt hay sao?
Xem tại: thông tắc nhà vệ sinh tại cầu giấy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét