Tôi là một thầy giáo mầm non, còn chồng tôi khi mới cưới khiến buôn bán nhỏ tuổi. Sau một thời điểm sốt đất, chồng tôi theo bằng hữu buôn đất, trúng mánh. Có vốn, anh ta thành lập công ti, lên khiến giám đốc, mua được nhà lớn, mua ô tô. Chồng tôi nhận phổ biến tiền tôi cũng không biết, chỉ tảo tần chăm chút cho gia đình. Tôi tin yêu vào chung tình của hai vợ chồng, cũng tin vào trị giá của mình với chồng con, do vậy tôi không phải mảy may nghi ngại chồng.
Bốn năm trước, khi đó cuộc hôn nhân của tôi được 15 năm, con gái lớn 13 tuổi, con trai mới 5 tuổi. Buổi sáng hôm đó cũng như mọi ngày, tôi đưa con trai tới lớp mẫu giáo do chính tôi đảm nhiệm. Đến 4 giờ chiều, khi các phụ huynh mở đầu rậm rịch đến đón con thì thốt nhiên có 2 thiếu nữ trung niên nhảy tham gia lớp tấn công tôi búi bụi. Họ ngừng tóc, cào cấu và mắng chửi tôi bằng những lời lẽ tục tĩu rằng tôi nhăng nhít, đĩ thoã, cướp chồng…
Mất một lúc thì công chúng xả thân can ngăn thì tôi đã đầu bù tóc rối, quần áo bị xé tung, thê thảm. Người phụ nữ được công chúng giữ lại vẫn mồm năm miệng mười chửi tôi cướp chồng. Lúc này, tôi mới biết bà ta có cháu nội đang theo học lớp tôi. Theo lời bà ba, chồng bà ta thường đến đón cháu nội và tôi đã đầu mày cuối mắt hấp dẫn ông ta. Tới giờ ông ta đã mộng mị cũng gọi tên tôi, còn lén đem tiền hậu phi mua sắm đi cho tôi…
Bị đánh mắng xơ xác không khiến cho tôi đau bằng ánh mắt ghét bỏ của con.
Bà ta đưa chứng cớ là một tập in các nhắn tin tình tứ, mùi mẫn từ laptop của tôi đến số của chồng bà ta. Những lời nhắn tin vô cùng lỗ mãng, gợi dục, khi người thiếu phụ ấy đọc lên thì quần chúng bao quanh đều bắt đầu phỉ nhổ tôi: “Giáo viên gì mà mất nết”, “Kiểu này dạy con trẻ thì hỏng”, “Nhìn tưởng mô phạm ai ngờ cũng dâm dục”… Nhưng trên hết tôi trông thấy ánh mắt hãi kinh của đại trượng phu tôi và ánh mắt đáng ghét của con gái tôi khi cháu tới chờ mẹ và em cùng về.
Tôi không nắm bắt chuyện gì xảy ra. Nhắn tin đúng là trong khoảng số laptop của tôi nhưng tôi chưa từng nhắn tin cho ông là và máy tính bảng của tôi ko phải lưu lại nhắn tin nào. Người nam nhi đó hơn 50 tuổi, một số lần tới trường đón cháu và tôi cũng nói chuyện đôi câu. Cũng có một vài lần ông ta buông lời ca ngợi “cô giáo trẻ và xinh quá” nhưng khi thấy tôi nghiêm mặt thì thôi ngay.
Nhưng tôi không hiểu sao lại có việc nhắn tin tình tứ tương tự. Chồng tôi về nhà đã tức giận điên cuồng, chửi mắng trước mặt các con rằng tôi hư hỏng, xấu xa, là nỗi sỉ nhục của gia đình. Dù tôi bày tỏ thế nào chồng tôi cũng khăng khăng ly hôn. Vì tôi có lỗi ngoại tình nên anh ta ép tôi ký giấy trong khoảng bỏ mọi ích lợi về của cải, ra đi tay trắng. Giả dụ tôi không đồng ý thì anh ta sẽ đăng tải các nhắn tin của tôi lên mạng, kiện tôi ra toà vì tội cặp bồ, cho tôi thân bại danh liệt.
Tôi cũng thôi việc vì không khách hàng nào tin lời tôi. Mặc dù tôi sắm đến người đại trượng phu kia và nhờ ông ấy đứng ra phân bua rằng không có chuyện “chim chuột” giữa nhị chúng tôi. Ông ta cũng yếu ớt cho biết chưa từng nhắn tin như vậy. Nhưng không người nào tin lời chúng tôi, họ nghĩ rằng chẳng ai lại tự đi nhận rằng chính mình đã ngoại tình, đã dâm ô như vậy. Cha mẹ tôi cũng mắng chửi, xua đuổi tôi.
Chỉ một ngày tôi mất rất nhiều vì nhân tố tôi không khiến (Ảnh minh hoạ Công nghệ Thông tin)
Các con tôi nhìn tôi bằng ánh mắt lo âu, đứa con gái còn nói thờ ơ “bà chẳng hề là mẹ tôi”, còn đứa nam nhi trốn sau lưng bố. Tôi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng, chỉ có chiếc xe máy, cái vali đựng áo quần và 20 triệu đồng chồng tôi “bố thí”. Lúc đó tôi tưởng đã mua tới cái chết vì chẳng thể chịu được mất đông đảo và hoang mang không hiểu sao bản thân lại bị rơi vào cảnh quẫn vì việc mình không làm.
Trong lúc vật vờ, lang thang vô định trên đường, tôi bỗng trông thấy chồng tôi và người phụ nữ đã đánh ganh tôi đang lén lút trong quán café. Chồng tôi đưa cho bà ta một cái bọc màu đen, còn bà ta cười tít mắt. Tôi điên cuồng lao đến và chất vấn hai người thì chồng tôi hất tôi ngã xuống các con phố. Anh ta nói tàn ác: “Mặc dù sự thực thế nào thì cũng sẽ không còn ai tin cô. Giữa chúng ta là người lạ lẫm”.
Dù là người sống đơn giản, tôi cũng bắt đầu mường tượng được kịch phiên bản mà chồng tôi đã dày công dàn dựng. Laptop của tôi thường để lung tung, có khi tôi quên ở nhà không mang đi làm cho. Và chỉ có chồng tôi thường xuyên tiếp xúc laptop của tôi. Còn người bà xã kia chắc chắn cũng có thể “làm chủ” được máy tính bảng của chồng. Chồng tôi dùng điện thoại của tôi và thuê bà ta sử dụng điện thoại của chồng để nhắn tin tương hỗ, dàn dựng lên cảnh tôi và chồng bà ta gạ gẫm dục tình với nhau. Sau đó họ xoá sạch nhắn tin khiến cho tôi không hay biết gì. Đến một ngày anh ta dồn tôi sập bẫy. Với mục đích đẩy tôi ra tuyến đường trắng tay.
Chỉ nhị 04 tuần sau anh ta công khai bắt bồ với 1 cô nhân viên trẻ hơn tôi 12 tuổi. Một năm sau họ khiến cho đám cưới. Còn nhị con tôi được đứa về cho ông bà nội nuôi. Tôi cũng không có nhu cầu tự sát mà thuê nhà, bán hàng trực tuyến, ổn định cuộc sống. Tôi hy vọng có thể kiếm đủ tiền, tậu một căn nhà tí hon và tậu lại các con. Tôi chờ đợi tới một ngày các con sẽ nắm bắt.
T.K (ghi theo lời kể của chị È cổ T.N (Hoà Bình)
Có thể bạn quan tâm: thong tac nha ve sinh tai cau giay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét