Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

Phận đời bên gánh hàng rong - Bài 1: Oằn vai xa xứ - Thông tin trong ngày

Phận đời bên gánh hàng rong - Bài 1: Oằn vai xa xứ - 1

Chị Nguyễn Thị Hoa đạp xe trong khoảng Ở dọc đường Miền đông về tuyến đường Đình Phong Phú (thị xã 9) bán hàng giữa trưa nắng. Ảnh: THANH TUYỀN 

Họ phần lớn là những người con của dải đất miền Trung đầy nắng gió, vì cuộc mưu sinh mà rời xa quê nhà, bỏ lại chồng con tham gia TP. Gánh hàng rong là người bạn duy nhất cùng dầm mưa dãi nắng với họ trong hàng chục năm qua.

Gánh hàng 20 năm

TP đã lên đèn, ánh đèn quà hắt hiu trên những con phố dài. Người phụ nữ ngồi tựa đầu tham gia bức tường loang lổ đã úa màu thời gian trên một con hẻm nhỏ bé. Mệt mỏi và thiếp đi bên quang gánh của chính mình. Hai đầu gánh của chị đựng đủ thứ tiến thưởng ăn vặt như bánh tráng, kẹo dẻo, củ sắn, xí muội, xoài...

Chị là Lê Thị Mười, 49 tuổi, quê ở Bình Định, thường ngồi bán hàng ở con hẻm trên đường Nguyễn Hữu Cảnh (huyện Bình Thạnh, TP.HCM). Đã 20 năm nay, bao lớp người thay nhau tới đây sống rồi rời đi, còn chị thì vẫn ngồi đó bên chiếc gánh gồng, nhỏ nhắn giữa muôn nghìn người qua kẻ lại.

Đất ở quê cằn cọc, một sào ruộng chẳng thể nuôi sống cả mái ấm bốn người. Trong cuộc mưu sinh nhọc nhằn, chị Mười cùng phổ biến người thiếu nữ khác nữa ở quê rủ nhau lên xã với mong mỏi duy nhất là đi làm cho kiếm tiền gửi về nuôi con.

Ở quê, chị chỉ quen khiến cho nông nên lên tới Sài Gòn cũng chưa biết bản thân mình phải làm cho gì. “Giả dụ cứ ở quê bám trụ, cuộc sống sẽ không khá giả hơn mà cứ quanh quẩn quanh co, thiếu trước hụt sau. Nghe người ta kháo nhau rằng lên đó kiểu gì cũng sống được thì đi thôi” - chị cười nhân từ.

Chị thuê căn phòng trọ bé xíu dưới chân cầu Mống (huyện 4) để ở trợ thời thời điểm đầu. Vô tình thấy người ta gánh hàng đi bán ở đa dạng nơi, chị nghĩ bản thân mình dư sức để làm vì đã quen với việc vất vả. Gánh hàng rong gắn bó với chị trong khoảng đó.

Ở gần cầu Mống nhưng ngày nào chị cũng đạp xe qua khu Nguyễn Hữu Cảnh để bán vì khu này bán đắt hàng hơn. Đều đặn mỗi ngày, cứ 11 giờ 30 sáng là chị lại đạp xe đi bán đến 2 giờ khuya mới về.

“Hồi xưa còn sức thì gánh đi bộ được, giờ không chịu nổi nữa nên mua chiếc xe đạp cũ để đi cho đỡ. Đạp qua mấy cái cầu có dốc cao mệt lắm. Lúc đó, động lực độc nhất vô nhị là chồng con ở nhà. Nhớ chồng, nhớ con, nhớ ba đích mẫu ở quê mà chỉ nhân thức khóc thầm” - chị Mười tâm tư.

Thu nhập của chị không bất biến, ngày bán đa dạng cũng chỉ lên đến 300.000 đồng, có ngày chỉ được 100.000 đồng. Có 04 tuần chị gửi về nhà được 1,5 triệu đồng, có bốn tuần thì chỉ một vài trăm ngàn.

Cũng như chị Mười, đa dạng người thiếu nữ khác mưu sinh bằng gánh hàng rong cũng chắt chiu, dè xẻn từng đồng như vậy. “Ban trưa tôi chỉ ăn hộp cơm chay 8.000 đồng được rồi. Ăn vậy thì một ngày cũng tích góp được vài chục ngàn, cuối bốn tuần tậu cho con thêm hộp sữa” - chị Lê,  một người bán hàng rong ở huyện 9, chia sớt.

Phận đời bên gánh hàng rong - Bài 1: Oằn vai xa xứ - 2

Chị Lê Thị Mười bên gánh hàng rong vào mỗi đêm trên phố Nguyễn Hữu Cảnh (huyện Bình Thạnh). Ảnh: THANH TUYỀN

Thế cuộc đa đoan sau thúng bánh mì

“Người nào bánh mì không? Bánh mì giết mổ đây. Ăn sáng, ăn trưa, ăn tối đều được cả”.

Góc chợ Thủ Đức bao năm qua đã quá quen với hình ảnh một người thanh nữ gốc Huế đạp chiếc xe đạp tí hon, sau lưng là cái thúng nhỏ dại cùng lời rao hàng xinh tươi. Đằng sau tiếng rao hàng dí dỏm, nụ cười tươi và cái duyên ăn nói của chị Nguyễn Thanh Loan, ít khách hàng nào biết được những chua chát cuộc thế mà người thiếu nữ 46 tuổi này từng trải qua.

Chị lấy chồng khi vừa tròn đôi mươi. Đấng phu quân hơn chị đến 20 tuổi, mái nhà rất phong lưu, còn chị thì có năng lực tài chính thấp. Ngày lấy anh, đa dạng người bảo chị ham tiền chứ thương cảm gì người quá lớn tuổi như vậy.

“Chẳng hiểu sao nữa, lúc cưới nhau tôi chỉ nghĩ đó là tình cảm, ái tình của mình thì bản thân mình tiến tới hôn nhân thôi chứ có nhiệt tình gì chuyện giàu nghèo” - chị nhắc lại chuyện cũ.

Hai người sống với nhau, có được nhị cô con gái thì chia tay vì không phù hợp nhau nữa. Gia đình chồng ra sức chửi mắng chị vì sợ chia của cải. Chị một bản thân nuôi nhì con gái ốm mà không yên cầu gì. Nghĩ phận bản thân mình đa đoan đã đành, chị nhất mực phải lo cho nhị con thật tốt.

Chị dấn thân cuộc mưu sinh, nước mắt rơi đa dạng lần vì tủi thân, vì mệt tuồi trong những lần đi về giữa đêm khuya một mình. “Có những ngày tôi không nhân thức phải xoay trở như thế nào để chất đồ lên áo quan, cột vào xe cho nó khỏi rớt...” - chị nhớ lại thời gian đầu khi khởi đầu đi bán rong.

Nhì cô con gái của chị đã lớn, mong mẹ có được đấng phu quân tốt để thế cuộc mẹ được vui nhưng chị gạt phăng đi. “Lấy chồng lần nữa, sợ bản thân mình lại cuốn theo chồng mà không dành tình cảm vừa đủ cho hai đứa con của bản thân. Từ bé con tôi đã không có thân phụ rồi, còn bao lăm ngày của cuộc thế tôi chỉ muốn sống đầy đủ với con thôi” - chị Loan ngùi ngùi.

Hiểm nguy rình rập

Người thiếu nữ xa nhà, một chính mình nơi đất khách phải đối mặt với phổ thông nghiêm trọng khi cứ đi trở về về giữa đêm khuya, trước lời ve vãn của những người đàn ông.

Chị Nguyễn Thị Hoa, 46 tuổi, quê Bình Định, tham gia Sài Gòn khiến bạn với hàng rong cũng đã hơn 15 năm nay. Chị thuê trọ ở Khu vực chợ Miền Đông, mỗi ngày đều đạp xe đi bán hàng ở nhiều nơi.

Khuôn mặt tròn trịa, nét mặt hiền từ với thú vui hiền đức, hàng lông mày dài và đen, lại luôn vui mừng nên chị bị đông đảo người đàn ông trêu ghẹo. Mỗi lúc tương tự chị đành cười rồi vội dắt xe đi mà không dám nói gì.

“Trời ơi, tui là gái quê mà, có nhân thức đong đưa gì đâu mà mấy ổng cứ theo tui chọc. Tui cũng có chồng với hai đứa con rồi. Lòng tui chỉ hướng về chồng con thôi chứ không thích ai. Với lại chồng con tui ở nhà cũng làm lụng khó nhọc mà mình trong này tui khiến cho yếu tố chi không phải thì tội trạng lắm” - chị Hoa nói về những lần có người thật sự ngỏ ý với chính mình.

Bà Nguyễn Thị Mai (77 tuổi) bán trứng phắn, đậu phộng luộc trên phố Ngô Tất Tố, quận Bình Thạnh kể: “Có hôm đi về khuya thì sợ lắm. Mấy đứa thanh niên giang hồ cứ chặn tuyến phố hỏi xin tiền nữa, không cho thì sợ nó quậy không cho bán, mà cho thì tiền đâu gửi về cho nhà, khó khăn đủ tuyến đường” - bà Mai nói.

Chị Loan cũng phải phổ quát lần trải qua nỗi khiếp sợ khi trên phố đi bán về khuya. Có gã đại trượng phu lẽo đẽo theo sau về đến tận nhà mới thôi. “Lúc đó tim như kết thúc đập vậy đó, chỉ cố đạp xe thật nhanh, tậu đường có đông người một tẹo mà đi” - chị Loan nhớ lại…

(Còn tiếp)

Mong có lòng phố để được buôn bán

5 giờ sáng, cụ ông Nguyễn Văn Đạo, 80 tuổi, ở trọ tại huyện Thủ Đức chạy xe máy đi bán bánh bò dọc các tuyến con đường trong thị xã. Ông đi bán đã hơn 30 năm nay. Bánh do chính tay ông Đạo và hậu phi của ông làm. Suốt chừng ấy thời điểm bán hàng rong, ông Đạo bảo điều khiến ông lo nhất là bị không cho bán nữa. “Nếu như có chỗ cho tụi tui bán mà chẳng phải sợ vi phạm luật hay bị công an nhắc nhở nữa thì còn gì bằng!” - cụ ông cười móm mém.

Bà Nguyễn Thị Mai thì kể bà đã đa dạng lần bị công an bắt và giữ cả quang gánh vì bán trên lòng phố. Mỗi lần tương tự bà chỉ nhân thức bùi ngùi chịu phạt. Thời gian này, bà đi bán trễ hơn vì sợ lực lượng công dụng đi kiểm tra. “Nói thật là tụi tui không nhân thức làm gì nên mới phải buôn gánh bán bưng. Tụi tui cũng nhân thức ngồi lòng phố là vi phạm cơ mà không còn phương pháp nào khác cả. Giá mà những người buôn gánh bán bưng như tui có cái chỗ cho sạch sẽ, định hình để kiếm sống thì hay biết mấy. Chỗ bé thôi cũng được. Bây chừ ngồi lòng đường thì bị cấm rồi, mà rong ruổi đi bán dạo thì cứ phập phồng khiếp sợ đủ thứ gian nguy rình rập”.


Xem nhiều hơn: thong tac nha ve sinh tai tai hai ba trung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét