Tôi vẫn thường nghe câu "mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ lại thương con chồng." Dân dã vẫn nói vậy và bữa nay, tôi có một cuộc hứa hẹn với một bà "mẹ kế" đúng nghĩa, người đã thải trừ đứa con của chồng tham gia trại trẻ mồ côi ngay khi bố nó bị tai biến nằm một chỗ.
Người ta kể về bà ta bằng những lời thâm độc, đáng sợ nhất khiến tôi có chút e ngại khi hứa gặp. Thủ đô chiều mưa bão bập bùng, người thiếu phụ đó cũng đội mưa để đến chạm mặt tôi. Có lẽ, bà ta cũng cần được nói, còn tôi, nhìn cái dáng đa số của bà, đôi mắt sâu như đong đầy nước đó, đã kích thích trí tìm hiểu về sự thực sau câu chuyện điều tiếng này.
Người thiếu phụ có dáng bé thó, mặc chiếc áo hoa khá nhã nhặn, quần chỉ nhìn qua thôi đã biết bà là mẫu đàn bà cổ đại hình. Nếp nhăn lộ diện ở khắp mọi nơi trên khuôn mặt chưa đầy 50 của bà. Lau sơ qua người, bà từ từ nói:
"Chuyện đã gần 10 năm rồi, không ngờ bữa nay lại có người hỏi tôi. Cô đã nghe được những gì thì nó đều là sự thực, có gì đâu để hỏi?". Tôi điểm lại cho bà nghe một ít chuyện mà chính mình được nghe về bà và hy vọng một câu chuyện hoàn chỉnh từ cả hai chiều của người trong cuộc. Bà cũng không làm cho không dễ dàng tôi, tức thì kể lại:
"Tôi có 2 đứa con, một đứa con chồng giờ chắc đã 16 tuổi rồi. Lúc tôi đưa nó tham gia trại trẻ, nó mới gần 6 tuổi. Còn con gái tôi, giờ cháu mới vừa học cấp 2. Ngày tôi lấy ông ấy, tôi cũng đã xấp xỉ tuổi 40, già rồi, chẳng có nhiều sự chọn. Mà tôi cũng ngu, ham mê lấy chồng khiến gì để cưới người nam nhi vừa già, vừa yếu lại có đứa con nhỏ dại như ông ta. Thê thiếp ông ta chết trước đây 2 năm, để lại đứa trẻ mới có 4 tuổi với bố mẹ chồng già yếu.
Cô có tưởng tượng nổi không, hoàng hậu chồng tôi, cha mẹ chồng và đứa con bé bỏng chui rúc trong cái nhà có gần 20m2, chia ra khiến cho 2 cái phản, cách thức nhau tấm rèm, có lúc khiến cho chuyện đó, tôi cứ hình dung cha mẹ chồng ở bên kia đang dỏng tai nghe hết, ngượng chín mặt, chả có xúc cảm gì.
Rồi tôi mang bầu, bụng to vẫn đi làm từ sáng đến tối mò mò, về lại lo cơm cháo cho thằng con chồng với cha mẹ già, lão chồng thì đi xe ấp ôm dứt còn chè chén tới đêm, chả lo nghĩ gì công trình. Thằng con thì nhèo nhẽo, nó quen được chiều rồi. Tôi cũng chẳng dám nặng lời với nó vì chỉ hơi lớn mang tai mang tiếng mẹ chồng đã gọi tôi là "đồ mẹ kế". Nó mới 4 tuổi, hiểu gì đâu, cũng A dua ông bà gọi tôi là "dì ghẻ"."
Nói đến đoạn này, bà ta dùng lại, nước mắt rơi như muốn xả hết những oan tắt thở của bản thân bao năm qua. Tôi bỗng nghĩ ngợi, rằng thói thường lạ vậy. Bạn nào muốn khiến "dì ghẻ" đâu, chẳng qua là không người nào cho họ cơ hôi để khiến người tốt. Cứ có con chồng, nghiễm nhiên họ thành "mẹ kế".
"Cưới nhau chưa đầy 1 năm thì chồng tôi sau bữa rượu chè chén với mấy lão bạn, trở về giữa mưa rồi tai biến, nằm luôn một chỗ không phương pháp nào chữa được. Lúc đấy tôi bầu 9 bốn tuần, còn chục ngày nữa là sinh con. Cô nhân thức không, lúc đó, không biết bao nhiêu lần tôi đi ra cầu Long Biên, nghĩ gieo bản thân xuống đó một phát, thế là trôi tinh khiết mọi ưu phiền. Lên trên trời, tôi với con sẽ sống lại một thế cục khác...
Lão chồng đó còn đi mượn tiền thị trấn hội đen để tiến công bạc, rồi nằm vật ra đấy. Bè đảng nó kéo đến nhà, đập đồ đoàn, réo lên mạt sát suốt ngày. Ông bà già sợ run cầm cập ngồi góc nhà, thằng bé nhỏ con khóc nấc suốt ngày, nó cũng chỉ rúc vào một góc. Tôi thì sắp đẻ rồi, khiến cho gì được ra tiền mà nuôi xong đấy cái miệng ăn với thêm lão chồng nằm trên giường."
"Rồi đêm đó, còn 3 ngày nữa là tôi sinh con rồi. Anh em chúng nó lại kéo tới, lăng mạ ầm ĩ. Thằng bé bỏng con sợ quá khóc đến ngất xỉu đi. Ông bà già rồi cũng chẳng sống được bao lâu, tôi chớ thây. Nhưng đứa trẻ đấy, nó phải sống như thế này đến bao giờ? Còn đứa con sắp chào đời của tôi nữa, tôi khiến sao nuôi nổi 2 đứa con gầy tương tự?
Thế là tôi quyết định, tôi sẽ đưa nó tham gia trại trẻ mồ côi rồi về quê ngoại đẻ con... Ở đó, ít nhất nó cũng có cơm ăn, có người chú tâm, có chỗ để ngủ mà không phải sống trong lo âu. Nếu như người nhà nó có còn thương, tôi để lại địa chỉ cho đón thằng tí hon về. Còn tôi, chỉ là "mẹ ghẻ" thôi... "
Bà dừng lại, nước mắt lại chảy dài cay đắng tới tột đỉnh. Tôi cũng chỉ biết im thin thít. Nếu như tôi là bà ta, lúc đó, tôi sẽ khiến thế nào, chính tôi cũng không có nổi câu tư vấn.
"Nó khóc lắm! Cái lúc tôi dẫn nó tham gia trao cho người ta, nó gào khóc tới xé lòng. Nó gọi tôi là mẹ, chưa bao giờ nó gọi như thế... nhưng tôi không biết phải làm cho sao cả..." Tới đoạn này, bà ta bật khóc và mãi không thể dứt được. Những nỗi đau dày xéo trong trái tim của bà ta 10 năm nay như song song bung ra, không bí quyết nào níu giữ được.
Đoạn cuối câu chuyện, tôi hỏi bà ta có bao giờ thăm lại đứa trẻ không. Bà lắc đầu do dự nói: Tôi sợ...
Có nhẽ, người thiếu nữ nhẫn tâm trong giây lát ấy rồi cũng sợ bản thân. Bà ta chưa một lần dám chuyển động con đường đã dẫn đứa trẻ đi, chưa một lần dám quay đầu lại căn nhà cũ để biết được ba má chồng già cả năm xưa, giờ còn hay mất, đấng phu quân nằm một chỗ đó rồi đây sao và đứa trẻ năm đó, liệu có khách hàng nào đón về nuôi dưỡng hay không.
Suy cho cùng, câu chuyện của người phụ nữ đó là đáng trách hay đáng thương, tôi cũng chẳng dám kết luận. Bởi nói thì dễ chơi nhưng tham gia cuộc rồi, ở giây khắc đó, có người nào có thể chắc chắn bản thân không ích kỉ như bà ta? Câu ngạn ngữ của dân dã cứ văng vẳng bên tai tôi cho đến khi chào từ biệt bà: "Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng..."
Đọc thêm: thông tắc nhà vệ sinh tại đống đa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét