Đến Phường Đồng Mai, Hà Đông, Hà Nội, chỉ cần hỏi thăm gia đình đông con nhất người nào cũng biết. Từ đa dạng năm nay, gia đình chị Đặng Thị Hải (49 tuổi), anh Ngô Doãn Năm đã quá nhiều người biết đến với 14 đứa con xây dựng thương hiệu liên tiếp.
Ngôi nhà nhỏ nhắn của chị Hải nằm sâu trong hẻm của thị trấn Đồng Mai.
Đầu năm 2016, anh Năm từ trần do bệnh hiểm nghèo, gánh nặng mưu sinh dồn lại hết trên đôi vai của người thiếu nữ 49 tuổi. Cuộc sống vốn dĩ đã khốn khó, lại có đa dạng con đang tuổi ăn, tuổi lớn khiến cho chị trông ngày càng khắc khổ.
25 năm sinh 14 người con
Kể về cuộc sống của mái nhà bản thân, chị Hải cho biết, năm 1988 cung phi chồng chị đến với nhau, rồi về sinh sống tại Đồng Mai. Nhưng do xích mích với em chồng nên sau đó vài 04 tuần chị cùng chồng lang thang đầu tuyến phố, xó chợ.
Căn nhà nhỏ xíu, nhưng lại là nơi sinh sống của 13 người. Quần áo treo đầy trước hiên nhà.
Vật dụng trong căn nhà cũng rất đơn sơ.
Để có chỗ trú nắng trú mưa, cung phi chồng chị đã dựng tạm túp lều bé xíu ở khu đất của người ta, sử dụng bùn rơm trát vách, lợp lá mía sống qua ngày. Khi nào chủ khu đất đến đuổi, phi tần chồng chị Hải lại dọn đi nơi khác và lại mua một mảnh đất trợ thì để dựng lều. Những lúc mưa dột, nhị phi tần chồng chị đành phải bế các con ngồi để che cho các con.
Tới năm 1994, mẹ chồng chị Hải gọi về và cho nhị vợ chồng khu đất hiện nay, trong hẻm nhỏ bé rộng khoảng 60m2. Mất 1 năm trời nhị hiền thê chồng hì hục tự đóng gạch, nhào vữa, xây đắp, anh chị Năm – Hải cũng khiến dứt ngôi nhà cấp 4, đủ che mưa che nắng và đưa cả đại mái nhà về sinh sống.
Chồng đã bị mất đi, 6 đứa con bé đang tuổi cắp sách đến trường nên cuộc sống hàng ngày của gia đình chị Hải càng thêm chật vật.
Hàng ngày, các em bé sẽ ở nhà phụ mẹ lấy củi, nấu cơm, nhặt rau. Những anh chị lớn hơn sẽ phụ mẹ ra đầm bắt cua, bắt ốc.
Chị Hải tâm can: “Biết đông con thì khổ mà cứ mải kiếm ăn, đến lúc bụng to mới biết chính mình có bầu. Con cái là lộc trời cho, bỏ đi là mang tội nên tôi cứ đẻ. Được cái tôi dễ đẻ, toàn đẻ ở nhà, chỉ có 1 đứa đẻ ở trạm xá. 14 lần sinh nở có 3 lần chồng tôi tự đỡ đẻ cho thê thiếp và 7 lần tôi đẻ rơi ngoài lều giữa đồng, sau đó tự cắt rốn rồi ấp ủ con về nhà.
Đứa con đầu của tôi sinh năm 1985, cháu út thì sinh năm 2013. Nhưng năm 2015, cháu út đã đánh mất do căn bệnh não úng thuỷ. Tới tháng 3/1016, chồng tôi cũng vì bệnh phổi mà tắt thở ”.
Con đông nên để gọi tên các con, chị Hải thường đặt tên ở nhà theo số thứ tự.
Không có người lớn ở nhà nên các cháu nhỏ xíu tự chính mình trông nhau, tự tắm rửa, tự học bài.
Gánh nặng mưu sinh trên đôi vai người mẹ đông con
Trong 13 người con, hiện 5 người con đầu của chị Hải đã lập mái ấm, có con đã ra ở riêng tuy nhiên kinh tế rất gian nan nên chẳng thể phụ giúp được mẹ. Gần chục năm qua, khu đầm bãi thuộc đất công trình của phường Đồng Mai mà cung phi chồng chị Hải xin tăng gia để chăn nuôi, mò cua, bắt ốc là nguồn thu độc nhất vô nhị của gia đình.
Căn nhà cấp 4 lụp xụp treo bí mật quần áo, nhưng hiện tại lại là nơi sinh sống của 13 người, trong đó có 9 người con của chị Hải, một người con dâu và thêm 2 đứa cháu.
Thấy mẹ khó nhọc nên nhỏ Sáng cao sang thay việc mẹ chăm nom và nấu cơm cháo cho các em ở nhà. Đây là phút giây nhỏ nhắn Sáng đang tranh thủ ngồi học khi nấu cơm để sáng mai đi học vì tối nhà ăn cơm muộn lại đông người không có chỗ học bài.
Các em cho nhân thức, mình chẳng phải có đồ chơi như những đứa trẻ khác. Thấy mẹ nặng nhọc nên có muốn đòi cũng không được.
Nhưng sắp đến khu đất này sẽ bị thu hồi để san lấp làm chị Hải hôm mai lo lắng, không nhân thức mai sau sẽ ra sao. Mượn vay thì cũng nhiều quá rồi nên giờ đi vay cũng gian nan, bản thân mình cũng ngại mà người ta cũng dè hạn độ.
Con đông, chồng thì đã mất trong khi 6 đứa con của chị vẫn đang tuổi đến trường (3 đứa cấp 1, 3 đứa cấp 2) khiến cho chị Hải càng thêm cùng cực. Hằng ngày, sau giờ lên lớp mấy đứa lớn lại theo mẹ ra khu đầm mò cua, bắt ốc, tấn công cá tôm, mấy đứa nhỏ dại ở nhà thì tự chăm nhau, cơm nước, tắm giặt.
Dù ngày nắng hay ngày mưa, chị Hải vẫn hặm hụi dưới khu đầm cuối xóm, cố cố vét từng con ốc, con cua để mang ra chợ bán.
Do ngâm nước vòng vo năm suốt 04 tuần nên cứ trái gió trở trời xương khớp chị Hải lại đau nhức. Nhưng vì không có tiền, dù đau chị cũng cố gắng chịu đựng, không dám đi viện để khám.
“Nhiều lúc nghĩ thấy thương các con lắm, cũng có khi muốn cho các con đi làm cho con nuôi nhà người ta để chúng có cuộc sống tốt hơn. Nhưng càng nghĩ càng thương nên tôi lại không đành lòng. Cơm nước qua ngày cũng được, nhưng dẫu sao con cũng được ở với chính mình", chị Hải chia sớt.
Có thể bạn quan tâm: thông tắc nhà vệ sinh tại ba đình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét