Gia cảnh có điều kiện kinh tế eo hẹp nên chị càng thêm mặc cảm. Chị luôn tin bản thân mình sẽ phải ở vậy tới già. Nhưng rồi đột nhiên một ngày, có một người con trai xã kế bên đã đến và ngỏ lời yêu với chị. Cho đến khi nhân thức chị đã mang trong bản thân mình giọt máu của bản thân thì anh ta “lặn” bặt tăm. Hiện chị Bình sống cùng người em trai và đàn ông cũng có hình hài giống mình.
Chúng tôi có cảm giác bản thân mình như người to đùng khi bước vào ngôi nhà của chị Bình, bởi bao quanh chúng tôi là ba thành viên thấp nhỏ bé tới kỳ lạ. Trong 3 người có chiều cao khiêm tốn ấy, chị Bình lại là người lùn nhất, với chiều cao chỉ vào khoảng 80cm.
Ba người lùn phụ thuộc tham gia nhau để sống sót
Chân tay của chị chỉ giống như mấy bắp ngô rụt rịt. Người em chị Bình là anh Nguyễn Văn Lâm (50 tuổi), có chiều cao nhỉnh hơn một tẹo nhưng cũng chỉ tầm 1 mét. Đại trượng phu của chị là cháu Nguyễn Thành Công (16 tuổi) có chiều cao na ná như mẹ.
Ngôi nhà xập xệ, dột nát chính là nơi ở của 3 người lùn. Anh Lâm kể, chị em anh mồ côi ba má từ nhỏ bé. Trong trí tưởng của anh không có hình ảnh nào về người bố, bởi bố anh mất trong khoảng khi anh mới lọt lòng. Sau này lớn lên, anh Lâm cũng chỉ được nghe quần chúng kể lại rằng bố anh cũng rất lùn.
Vì lùn nên ông ko phải đi lính mà được phân công nhiệm vụ tấn công kẻng báo động mỗi khi có máy bay Mỹ. Một bận, ông trúng mảnh bom bị thương, sức khỏe của ông cho nên suy yếu phổ thông. Sau khi anh Lâm thành lập thì bố anh mất. Hai năm sau, mẹ của chị Bình và anh Lâm cũng khuất. Trong khoảng bấy, nhì chị em như nhì sọ dừa lăn lóc trên thiên hạ.
Nhì chị em chị Bình lớn lên nhờ sự mếm mộ và đùm bọc của hàng xóm, láng giềng. Chị Bình nhớ lại: “Bác mẹ mất rồi, chị em tôi cũng được chia ruộng như phổ biến người khác nhưng có khiến cho được đâu. Do vì toàn là ruộng trũng, sâu lắm, nước ngập bát ngát.
Một lần, cả nhì chị em tiến công liều lội xuống ruộng, nhưng vừa chạm tới bùn thì nước cũng đã ngập ngang người, suýt chết. Chị em tôi cuống quýt hét lên nhờ người đến cứu. Trong khoảng đận đó là thôi không bao giờ dám đặt chân xuống ruộng nữa”.
Chẳng thể cấy ruộng, hai chị em chị Bình xoay đủ thứ nghề. Chị Bình bảo thời trước, khi còn mạnh mẽ thì vẫn có người thuê bế trẻ, tiền công một ngày được trả một bơ gạo, có người thuê thì có gạo, chứ không thì cả nhà nhịn đói. Giờ không người nào thuê nữa nên cứ sáng ra chị lại vác bao đi nhặt nhạnh ve chai, giấy bìa về tích trong nhà để mang bán, song có khi đi trong khoảng sáng đến chiều mà chả nhặt được gì, đành lủi thủi trở về.
Để phụ giúp cho chị gái, anh Lâm cũng bôn ba đủ con đường. Người địa phương trong làng kể lại rằng, ngày trước anh Lâm cũng có đi phụ hồ, quét vôi ve, nhưng người nhỏ tuổi tí, leo trèo gian khổ nên cũng không mấy người kiếm được.
Mà ví như có kiếm được anh Lâm tham gia làm thì họ cũng chỉ trả công gọi là có, chả thấm gì so với ngày công của những người thông thường. Giờ đây, ngày nào anh Lâm cũng chỉ mong người ta đến gọi cửa để thuê đi cắt cỏ cho bò, cho cá. Anh Lâm chua chát bảo: “Có ngày, họ chỉ trả công cho bơ gạo. Họ bảo bản thân mình bé bỏng thế này thì làm được bao lăm. Hoặc họ cho một số ba chục, muốn ăn gì thì ăn. Nghĩ cũng cám cảnh lắm”.
Ngoài 3 người lùn, trong ngôi nhà lụp xụp còn thêm hai thành viên nữa là nhì con chó to. Chúng được chia sẻ khẩu phần ăn chẳng khác gì chủ của bản thân. Chị Bình giảng nghĩa: “Chó đấy là tôi đi nhặt được đấy. Phổ quát nhà trong vùng cúng chó yểm bùa gì đấy, rồi đem ra tuyến đường vứt. Thấy nuối tiếc, tôi nhặt về nuôi lớn rồi đem đi bán lấy tiền. Nhưng ở nhà này, chó với người cùng ăn một loại hàng điểm tâm, người ăn gì thì chó ăn nấy. Chó nhà tôi còn ăn cả rau nữa đấy. Cứ mỗi bữa tôi lại luộc một rổ rau đầy, người ăn người yêu, còn lại thì cho chó ăn, nghe thì tưởng đùa nhưng mà lại thật”.
Chị Bình và đứa con trong cuộc tình cay đắng
Tuy bé xíu nhưng anh Lâm nói năng rành mạch, rõ ràng, thậm chí còn hơi có chút văn hoa - chắc hẳn là thứ văn vẻ anh học lóm được trong những ngày bốn tuần theo chân người ta đi khiến cho phụ hồ.
Khi được hỏi, anh có bao giờ định lấy vợ hay không hay cứ ở vậy đến hết đời thì anh cười tếu táo: “Cũng yêu mấy người đấy. Cơ mà gái nó chê anh. Bây giờ, gái nó cũng khôn lắm, cũng tính toán lắm. Bản thân mình thế này, thấp nhỏ nhắn mà hoàn cảnh lại trái ngang. Gái chê, nó không lấy. Thôi thì trời cho thế này, xào thế ấy vậy”.
Chị Bình không láu lỉnh như người em, song lại từng được sống trong cái không khí mà người ta vẫn hay gọi là tình ái. Kết quả của tình ái ấy là sự có mặt trên thị trường của cháu Nguyễn Thành Công. Chúng tôi hỏi về phụ thân của đứa trẻ thì chị Bình xẻn lẻn đáp rằng: “Anh ta “ăn” kết thúc thì bỏ đi rồi, đến hiện thời, tôi cũng không biết anh ta ở đâu nữa”. Rồi chị nói như tự sự với mình: “Anh ấy tên là Hoài hay Hòa gì đấy, có khi cả nhì tên đều là giả. Chỉ biết anh ấy ở làng bên, gia đình rất có năng lực tài chính thấp, không lấy được phi tần. Anh ấy sang đây tìm hiểu tôi.
Hồi bấy giờ, tôi nghĩ anh ta đùa độc ác, chứ ai lại thèm lấy tôi. Nhưng mà, anh ta tỏ ra nhiệt tình và chân tình lắm lại còn nói lời yêu đương, hứa hẹn hẹn rất nhiều với tôi. Thế là tôi cũng xiêu vẹo lòng. Tôi yêu anh ấy lắm, cứ nghĩ sẽ được làm cho cung phi, khiến mẹ như những người phụ nữ khác. Thế nhưng, đến khi tôi có thai, anh ấy lại bỏ đi mất. Trong khi là bỏ đi Nam.
Tôi bụng mang dạ chửa, người thì lùn tịt nên cũng không thể đi đâu mà tậu anh ấy. Nhưng thôi chẳng sao, dù gì người ta cũng cho mình được mụn con, nó chính là “của để dành” cho bản thân lúc về già nên tôi nghĩ thế cũng là may mắn lắm rồi. Bởi vậy tôi cũng thảo hèn anh ta khiến cho gì. Ở được với nhau thì phải có “nợ” trong khoảng kiếp trước”.
Chị Bình sinh con ra và đặt cho nó cái tên là Thành Công. Chị bảo, sở dĩ chị đặt tên đó là vì cuộc tình ấy đã cho chị kết quả chiến thắng ngoài trông mong. Chị không những biết đến cảm giác yêu và được yêu cơ mà còn có được đứa con cho riêng mình. Thành Công xuất hiện và lớn lên cũng có chiều cao khiêm tốn y như mẹ và cậu. Dù nhỏ xíu nhưng Công lại rất mưu trí, vội vàng. Hiện thời, Công đã là học sinh lớp 11.
Công chia sớt: “Cháu chẳng dám mơ ước gì phổ thông, chỉ mong bản thân có thể học hết lớp 12 rồi sau đó sẽ chứng nhận đi học nghề tu sửa điện tử. Nếu như được như vậy thì mẹ và cậu cháu sẽ bớt vất vả. Chứ cứ như bây chừ, nhìn mẹ lang thang đi nhặt từng chai nước, cậu đi cắt cỏ thuê cho người ta, cháu thấy khổ thân mà chẳng giúp gì được”.
Ngôi nhà của 3 người lùn
Nghe con nói vậy, đôi mắt chị Bình lại ầng ậc nước. Mong ước của con chị nó quá cỡ giản dị nhưng là giản dị với những mái ấm chung. Còn với chị em chị, tới kiếm ăn qua ngày còn khó khăn nói gì đến chuyện sẽ có tiền nuôi con học được cái nghề. Chị quay sang nói với chúng tôi: “Chắc đời nó rồi cũng giống đời tôi và đời em trai tôi thôi cô chú ạ. Thương con đến thắt lòng mà cũng có nhân thức khiến cho gì cho nó tốt hơn đâu”.
Nhìn 3 phận người bé nhỏ thó, lùn tịt trong căn nhà dột nát, chúng tôi không khỏi động lòng. Chỉ cầu mong sao những lời dự đoán của chị Bình về đại trượng phu bản thân mình không phải là thật, bởi tên đàn ông chị mang hai chữ Thành Công mà lại!
Anh Nguyễn Văn Công, Phó trưởng thôn Nội Lễ cho biết: “Mái ấm chị Bình là một trong những hộ nghèo nhất của thôn. Dù được trợ cấp hơn 100 nghìn/04 tuần nhưng cũng chẳng đủ sống. Thôn cũng tạo mọi nhân tố kiện trợ giúp nhưng cũng chỉ giúp sức được phần nào. Tất nhiên, cứ như thế này, họ chẳng thể có kĩ năng để cho cháu Thành Công ăn học bằng bạn, bằng bè”.
Nhác thấy bóng người, đứa trẻ 9 tuổi nhanh như một con khỉ trèo lên cây điều, dùng lá cây che mặt.
Đọc thêm: thông tắc nhà vệ sinh tại ba đình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét