Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017

Trạm dừng nghỉ của người phụ vương trên phố đến vui vẻ

Chiều, mỗi khi đón cộng đồng trẻ trong khoảng trường về tới đầu ngõ, tôi thường gặp mặt anh xe ôm đứng chơi với con - thằng nhỏ xíu bị tự kỷ. Sau một ngày được gửi ở trường bỏ ra cho trẻ tự kỷ, khi được bố đón, thả cho chơi chỗ bố nó dừng xe đón khách là thằng bé dại chạy nhảy, hò la và luôn có những hành động thất thường.

Những lúc như thế tôi thấy anh ấy chỉ lẳng yên ổn chạy theo, giữ lấy thằng gầy hoặc vỗ về: "Ngoan nào, ngoan nào". Tuyệt nhiên chưa thấy anh cáu giận hay quát mắng, những người bao quanh có nhẽ cũng đã quen với chuyện cha con anh nên không lấy làm phiền về sự tăng động của nhỏ dại.

Gần đây, phần tôi hay về muộn, phần nữa Grab, Uber tạo ra có lẽ cũng ít nhiều tác động đến công tác của anh nên tôi không hay gặp gỡ bố con anh ấy, nhưng yếu tố băn khoăn về việc thằng nhãi sẽ trưởng thành như thế nào vẫn luôn sợ hãi.

 tram dung nghi cua nguoi cha tren duong toi hanh phuc - 1

Ảnh minh họa 

Có con trẻ trong nhà là yếu tố tuyệt vời nhất dành cho phụ vương mẹ. Một đứa trẻ có mặt trên thị trường nếu như toàn diện hình hài đã là một sự hên và đứa nhỏ nhắn sản xuất chung thì còn gì tuyệt hơn. Tuy nhiên, tạo hóa luôn có những thách thức với các bậc sinh thành, khi người nào đó vướng phải những yếu tố không hoàn toản về con trẻ trong nhà, nhiều người nghĩ rằng đấy là cái nghiệp phải gánh, phải mang trong cuộc đời.

Bất kỳ ông bố nào cũng yêu con, có điều bí quyết bộc lộ, để mắt không giống nhau. Tôi có những người bạn làm cho phụ vương dậy trong khoảng 6 giờ sáng đi làm cho và tới 12 giờ đêm mới đi về, phụ thân con chẳng mấy lúc thấy mặt nhau chứ đừng nói đến việc trò chuyện, tâm sự. Nhưng những gì tốt nhất có thể bỏ ra cho con như học trường tốt, cho con nhập cuộc các khóa học kĩ năng - sport - âm nhạc, cũng như các chuyến ngao du họ đều phục vụ.

Cũng có anh bạn khác hằng ngày chỉ nói quanh quẩn quanh việc đưa đón con tới trường, mặc dầu thằng bé xíu cao hơn bố một cái đầu nhưng vẫn không chịu đạp xe đi học hay tập đi xe máy, anh vẫn kiên định ngày nhị buổi đón đưa con - cả học chính lẫn như học thêm.

 tram dung nghi cua nguoi cha tren duong toi hanh phuc - 2

Ảnh minh họa

Có lẽ, với mỗi đứa nhỏ xíu sẽ có những sự giận hờn, có những trách cứ với người phụ vương khi những đòi hỏi, nhu cầu của nó đưa ra chưa được đáp ứng, nhưng tôi tin rằng trong sâu thẳm tâm hồn, người thân phụ luôn là chỗ dựa vững bền, chở che mà đứa bé nhỏ tin cẩn khi chạm chán gian khổ. Đôi lúc, sự có mặt của thân phụ trong một trận chiến bóng hay một buổi trình diễn nghệ thuật mà đứa trẻ nhập cuộc, đứa nhỏ tuổi sẽ tự tín và phấn khích hơn phổ thông. Tôi tin vậy.

Người cha dạy con không chỉ bằng lời nói, chính hành động, cách thức ứng xử của người phụ thân sẽ khiến cho đứa bé xíu lĩnh hội, học hỏi những giá trị để tới khi trưởng thành, chúng sẽ nhân thức phải dạy con như thế nào. Có thể, trong mắt người mẹ ông chồng bản thân mình chỉ là loser, bất tài và vô bổ, nhưng yếu tố đó không thể hạ thấp vai trò của người phụ thân trong mắt con cái.

Thiên nhiên, thấy trên mạng đánh giá tốt ngợi một ông bố diễn viên chú tâm con trẻ trong nhà, rồi lại quay sang đặt thắc mắc “người mẹ nào để bố cô đơn để mắt con tương tự”. Tôi cảm thấy có nhân tố gì đó thật tàn tệ!

Bởi ngay từ khi đứa trẻ lọt lòng, giả dụ những ông bố vất mả một thì người thiếu phụ của anh còn nặng nhọc gấp đôi. Tình yêu của ba má dành cho những đứa trẻ mang những cung bậc các nhau. Có thể khỏe khoắn, có thể mượt mà nhưng có không ít thứ ái tình lặng lẽ và dẻo dai dành cho con trẻ trong nhà như người bố lớn tưởng kia.

Rồi chỉ tới một ngày có những nỗi đau hay hạnh phúc vỡ òa thì thứ ái tình đó mới có dịp được lên tiếng. chậm tiến độ chẳng phải là sự kể lể, để mong nhận lấy từ người khác sự cảm thông hay tán thưởng, bái phục. Chỉ là một trạm dừng nghỉ của người cha trên con đường đi tới hạnh phúc thôi!

Theo Phạm Quý Trọng (Tìm hiểu)

Tham khảo thêm: thong tac nha ve sinh tai dong da

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét