Hơn 4 năm khiến cho vợ chồng, có với nhau một cậu con trai kháu khỉnh, cute, những tưởng vậy là gia đình gia đình sẽ hạnh phúc. Nào ngờ, khi tôi đang mang bầu đứa con thứ nhị, là một cô công chúa, chồng tôi đã đùng đùng ép tôi phải bỏ con.
Ngày đó anh đi làm xa, chỉ có thể gửi tiền về cho tôi nuôi con. Là người khiến công tác văn phòng, không có phổ quát tiền nhưng tôi cũng cố gắng tiết kiệm từng đồng.
Có khi quần áo mới cũng chẳng dám tậu, lại nghĩ bỏ ra tiền lo cho con. Mẹ chồng nhân thức tôi khó nhọc nên vô cùng thương và thương mến tôi.
Chỉ có chồng tôi là khác, anh đi khiến cho xa, có các mối quan hệ khác và cuối cùng, anh đã phải lòng người thiếu nữ đó. Anh yêu cô ta bao nhiêu năm, tôi cũng không rõ. Có thể ngay từ cái ngày anh đặt chân lên mảnh đất ấy để khiến cho ăn.
Tôi cứ tin và yêu chồng, vẫn luôn nghĩ anh là người đàn ông đàng hoàng. Cho tới ngày mọi chuyện vỡ lở, là khi cô ta gọi điện về tận nhà "dằn mặt" tôi.
Trên đời lại có người thiếu phụ trơ trọi đến vậy, bắt bồ cướp chồng người dị kì còn dám tấn công ghen tuông với hiền thê của anh ta. Tôi chưa từng thấy thứ đàn bà nào như vậy.
Tôi hỏi chồng, ban sơ anh chối nhưng sau, không còn nguyên nhân nào để biện minh cho bản thân nữa. Tôi nói anh trở lại, tôi sẽ tha thứ. Nhưng nhân tố bất ngờ là không? Anh bảo tôi không có chuyện đó, vì anh yêu người con gái đó. Tôi mang bầu, cô ta cũng mang bầu nên biện pháp của anh là muốn tôi phá thai vì không muốn có quá phổ biến con, sau này chính anh cũng không đảm đương được.
Từ đó, anh đi biệt, mẹ anh chửi mắng anh, cấm tiệt anh về căn nhà này. Thấy tôi khổ cực, thút thít vật vã, sống âu sầu, mẹ cảm thông vô cùng. Mẹ cũng là thanh nữ, cũng từng bị bố chồng làm phản nên thấu hiểu cực kì nỗi đau ấy.
Đúng là chồng tôi đã di chuyển vết xe đổ của bố. Mẹ không chuẩn y anh đưa cô gái kia về dù cô ta có con. Mẹ cũng không hài lòng anh gọi là mẹ nếu như không quay về, kết thúc bỏ tình cảm nơi kia.
Nhưng anh ta không khiến cho vậy, anh ta lựa chọn người thanh nữ đó, còn mẹ chọn lựa tôi. 5 năm ngoái, hiếm anh mới dám gọi cho mẹ hỏi thăm sức khỏe nhưng chưa một lần mẹ nói anh về chơi.
Mẹ luôn nói với tôi rằng: "Mẹ kiếm được con là con gái, con đừng nghi hoặc gì tình cảm của mẹ. Con và cháu cứ sống ở đây, mẹ và con sẽ nỗ lực vì nhau, vì các cháu mà sống tốt."
Tôi xuất hiện đã mồ côi phụ vương mẹ nên những điều mẹ nói khiến cho tôi xúc động vô cùng. Cũng chẳng có sự lựa chọn nào khác.
Tôi quyết định kiếm được làm con gái của mẹ và thờ tự mẹ như mẹ đẻ của mình. Con cái cũng lớn khôn, khó nhọc một tẹo nhưng thấy trong lòng an ninh.
Tôi kệ xác những chuyện khác, tôi không cần thiết chồng tôi ở đâu làm gì nữa. Hiện tại, mẹ đã cho tôi và các con thừa kế lại căn nhà chúng tôi đang sống phòng khi…
Mẹ sợ mẹ con tôi ra đường nếu như sau này có chuyện gì, sợ con trai bà đòi nhà. Nên mẹ đã phòng xa như vậy. Tôi thực thụ xúc động trước tấm lòng của mẹ và tôi tin, trên đời này, vẫn có những người mẹ chồng thực thụ coi chúng ta như con gái.
>> Xem thêm: Tâm thư gửi mẹ chồng: Hãy để con tự nuôi dạy những đứa trẻ của chính mình
Có thể bạn quan tâm: thong tac nha ve sinh tai tay ho
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét