Hiện ra mang khiếm khuyết nên anh Nguyễn Văn Thu (Yên Thường, Gia Lâm, Thủ đô) chưa bao giờ mơ về “ngôi nhà và những đứa trẻ”. Thế nhưng “ông trời không lấy đi của khách hàng nào gần như”, trải qua phổ biến biến cố, giờ đây anh êm ấm bên gia đình gầy, nơi ấy có bà xã và cô con gái nhỏ xíu khiến chỗ dựa vững bền.
Anh Nguyễn Văn Thu và chị Nguyễn Thị Ngọc Mai.
Sự đồng điệu tâm hồn của nhị loài người khuyết tật chênh nhau 10 tuổi
Anh Nguyễn Văn Thu hiện ra trong mái ấm có 3 bằng hữu. Do bố đi quân nhân thời chiến bị ảnh hưởng chất độc màu da cam nên nhị người anh đầu của anh đã mất. Còn anh, di chứng ấy đã khiến cho anh dù 33 tuổi nhưng vẫn mang thân hình của một đứa trẻ cao chưa đến 1 mét, chân tay cong queo, oặt ẹo, đầu to hơn thân người.
Thế nhưng không chịu tắt hơi phục căn số, năm 15 tuổi, anh cố gắng rời xa lũy tre làng, rời xa vòng tay của cha mẹ lên thành phố học ảo thuật.
Quyết định này đã thay đổi cả căn số và cuộc đời anh bởi ảo thuật không chỉ mang cho anh niềm lạc quan sống mà còn mang tới cái duyên chạm mặt với người bạn trăm năm và khiến cho nên câu chuyện tình yêu của anh với chị Nguyễn Thị Ngọc Mai.
Anh Thu kể chị Mai là một cô gái đẹp tươi nhưng không may bị câm điếc bẩm sinh. Anh chị nhân thức nhau vào năm 2005 khi chị được kiếm được vào đoàn lúc mới 10 tuổi.
Khi ấy, anh là chàng trai tuổi đôi mươi nhưng vì mài miệt lo cho tương lai và hiểu được bản thân sẽ khó để có êm ấm riêng nên chẳng dám đoái hoài đến chuyện ái tình.
Thời điểm trôi qua, những lần chạm mặt, chuyện trò trong đoàn và cả những lần đi diễn tầm thường, tình cảm anh bỏ ra cho chị Mai chợt tới lúc nào chẳng hay. Cứ thế những câu chuyện không đầu không cuối bắt đầu, cả nhì tìm hiểu nhau qua những tiếng nói ký hiệu.
“Mai cao 1m63, cân nặng thì gấp đôi tôi. Cô ấy là một cô gái đẹp, cao ráo, có làn da trắng trẻo, đôi mắt nhân hậu, chăm chỉ. Để nói chuyện và nắm bắt nhau rộng rãi hơn, tôi phải học mót lớp ngôn ngữ cho người khiếm thính”, anh Thu san sớt.
Đám cưới cổ tích của anh Thu và chị Mai.
Có thể nói, những khuyết thiếu đã kéo gần nhị người lại với nhau và bắt đầu chuyện tình yêu của họ tham gia năm 2008. Sau khi yêu nhau được 2 năm, anh Thu quyết định ngỏ lời cầu hôn chị trong dịp sinh nhật.
Anh Thu kể, sinh nhật chị năm thứ 2 yêu nhau, cả hai cùng đi thao diễn ở Mai Châu và anh đã tặng sinh nhật chị chiếc nhẫn cưới thay cho lời muốn nói “Em có đồng ý lấy anh không?"
“Chính mình nhớ mãi hôm đó sinh nhật vợ trên nhà sàn Mai Châu. Trong lúc đồng nghiệp, trưởng đoàn cắt bánh sinh nhật thì bản thân mình đưa chiếc hộp be gầy tặng hậu phi. Cô ấy không hề nhân thức bên trong là gì. Món vàng của mình nhỏ xíu nhất nhưng lại có ý nghĩa nhất.
Tới khi cô ấy về tạo dựng ra sau mới hỏi bản thân mình vì sao lại tặng nhẫn. Mình nói rằng “Anh muốn lấy em khiến cho hoàng hậu, khiến cho bạn đi hết thế cuộc này. Em có đồng ý không? Và cô ấy đã gật đầu đồng ý”, anh Thu nở thú vui khi nhớ lại.
Những tưởng vui vẻ đã đến sau cái gật đầu của chị Mai nhưng ông trời dường như vẫn muốn thách thức tình ái của cả hai người. Khi anh Thu về nhà chị Mai công bố, anh kiếm được sự phản đối kịch liệt từ phía mái nhà chị. Họ lo ngại hai người khuyết tật lấy nhau liệu có lo được cho con cái tương lai và nghi ngại hôn nhân sẽ đi vào “ngõ cụt”.
Không chịu chùn ý chí và từ bỏ vui vẻ của đời bản thân, anh chị đã bàn chiến lược giả có thai. Sau cuối hạnh phúc đã nhoẻn cười khi ba má chị Mai gật đầu đồng ý và chúc phúc đám cưới của anh chị tham gia cuối năm 2009.
Tổ ấm êm ấm của cặp đôi khiếm khuyết
Sau khi kết duyên, cuộc sống vợ chồng anh Thu vẫn còn phổ biến vất vả. Thế nhưng họ vẫn cùng nhau nỗ lực xây đắp một mái ấm mái ấm. Hiểu được sự nặng nhọc khi theo đoàn đi thao diễn, anh Thu quyết định đi học nghề sửa chữa laptop ở trường Đại học Bách Khoa. Còn chị Mai cũng nghỉ, về làm cho tổ chức kinh doanh may ở gần nhà.
7 năm kết duyên, cả nhị anh chị đã xóa tan những nghi ngờ của mọi người bằng cuộc sống ấm cúng, hạnh phúc của chính mình. Anh chị bù đắp khiếm khuyết của nhau, cùng nhau chia sớt nụ cười, nỗi buồn và là bến đỗ, chỗ dựa cho nhau trở về sau mỗi ngày làm cho việc nhọc mệt.
“Trong khoảng lúc kết duyên, phi tần chồng chính mình chưa bao giờ ôm đồm vã hay giận dữ. Cả nhị vợ chồng đều sống hiền đức hòa, nhường nhịn nhịn nhau. Đối với mình đó là bí quyết để kiểm soát gia đình tí hon”, anh Thu chia sẻ.
Anh Thu và nhỏ dại Hà My hơn 1 tuổi.
Cuộc sống ấy cứ bình dị trôi qua và tham gia tháng 8/2016, bà xã chồng anh Thu vui vẻ chào đón cô công chúa bé dại - bé bỏng Nguyễn Hà My chào đời. Đối với những người khuyết tật như anh chị, hạnh phúc bình dị ấy chẳng tiền bạc nào tìm nổi.
“Đối với người kém may mắn như bản thân, có cuộc sống vui vẻ như bao lăm tổ ấm khác, có phi tần và có em ốm đã quá thoả mãn. Có thể nói, từ lúc lấy hậu phi tới sinh con đó là quãng thời điểm bản thân luôn nghĩ là một giấc mơ, chứ không hề là thật. Mãi tới lúc bế con trong bệnh viện, mình mới biết giấc mơ đó là có thật”, anh Thu san sớt niềm hạnh phúc được khiến cho bố.
Tới hiện nay, sau bao gian khổ, khó nhọc của cuộc sống mưu sinh thường nhật, anh Thu vẫn cảm thấy vui vẻ vì bên anh có hậu phi, có con. Hơn nữa, hậu phi chồng anh đã có công việc bất biến, anh làm cho tu sửa máy tính bảng có đồng ra đồng tham gia còn cung phi đã có công tác trong tổ chức kinh doanh may, không còn nặng nhọc sớm khuya đi diễn như trước đây.
"Cuộc sống của phi tần chồng chính mình giờ đây dễ chơi lắm, có công ăn việc khiến, có doanh thu mỗi ngày và ngày ngày được ngắm con yêu lớn lên. Con chính là động lực để hậu phi chồng bản thân cùng nhau nỗ lực. Dù là người khiếm khuyết nhưng bà xã chồng mình sẽ mang toàn bộ tình mến thương để chú tâm, nuôi dạy con thành người bổ ích sau này.", anh Thu chia sẻ.
>> XEM TIẾP: Khách mời "đứng hình" vì đám cưới của các cặp đôi "đũa lệch"
Tham khảo thêm: thong tac nha ve sinh tai hoan kiem
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét