Tôi còn nhớ, khi tôi quyết định cưới anh, mẹ chồng tôi nắm lấy tay mà bùi ngùi. Bà nói thương tôi, cảm động vì tôi không chê anh có điều kiện kinh tế eo hẹp, không chê anh có nhị đứa con mà chuẩn bị về khiến cho dâu nhà bà.
Vậy mà mới chỉ có 5 năm, giờ đây, trong khoảng thân phận là người đàn bà được trân trọng, tôi đột nhiên như cái gai trong mắt cả nhà chồng chỉ vì bà xã cũ của anh giàu lên lập cập và quay về tìm.
Tôi quen anh sau khi anh và hậu phi cũ ly hôn được gần 1 năm. Thời gian đó, tôi thật tâm thương người con trai thánh thiện, tử tế bị bà xã bội phản như anh. Vậy là bất chấp việc tôi còn trẻ, cũng có rộng rãi người đàng hoàng theo đuổi, tôi nỗ lực khiến cho vợ anh.
Chọn lựa này của tôi vấp phải sự phản đối rất lớn từ phía cha mẹ. Mẹ tôi thậm chí còn dọa trầm mình vì không muốn tôi phải khổ, không đâu vào đâu làm cho dì ghẻ của nhì đứa con. Nhưng tôi vẫn một mực tin tham gia chọn lựa của mình. Sau cuối, bác mẹ cũng bắt buộc chiều ý tôi.
Tôi quen anh sau khi anh và cung phi cũ ly hôn được gần 1 năm. Thời điểm đó, tôi thực bụng thương người con trai hiền hậu, tử tế bị cung phi bội phản như anh. (Ảnh minh họa)
Bà xã cũ của anh năm xưa bỏ nhà đi theo trai vì chê anh nghèo. Thực ra chuyện đó tôi cũng không được tỏ tường vì là cái đã qua, tôi cũng không muốn khơi dậy. Tôi chỉ nghe chồng bản thân nói lại sau khi họ đã ly hôn. Một bản thân anh nuôi nhị đứa con, còn vợ cũ nhàn nhã rang đi lo cuộc thế mới của bản thân mình.
Tôi về làm cho thê thiếp anh khi cả nhị đứa chẳng có gì trong tay. Lúc ấy, nhỏ tuổi thứ hai mới được hơn 1 tuổi. Anh có bàn với tôi thong thả hãy sinh con vì sợ rằng kinh tế không đủ để nuôi. Đã chấp thuận làm cho mẹ ghẻ, tôi không phân biệt con bản thân – con anh, tôi đồng ý. Tôi cũng không muốn con bản thân hình thành trong cảnh thiếu thốn đủ bề rồi không khéo bạn bè lại ghen ganh với nhau.
Tôi về làm cho bà xã anh khi cả nhì đứa chẳng có gì trong tay. Lúc ấy, tí hon thứ hai mới được hơn 1 tuổi. (Ảnh minh họa)
Vậy là gần 5 năm qua, tôi với chồng lao vào làm cho ăn, để dành của lả. Chúng tôi cũng xây được cái nhà tươm tất hơn. Người ngoài nhìn tham gia người nào cũng hết lời đánh giá tốt ngợi tôi tử tế, bạn nào cũng bảo chồng tôi có phước mới lấy được người hiền thê như tôi. Tôi tự hào về nhân tố đó nhưng không tự cao. Tôi xác định đó là duyên, là nợ của chính mình thì bản thân vui mừng mà đón nhận.
Nhưng sao cuộc đời lại nghiệt ngã với tôi tới vậy. Cái ngày cô ta – cung phi cũ của chồng tôi trở lại mua nhì con đã biến thế cục tôi trở thành bi kịch.
Cuộc rỉ tai đó tôi cũng được chứng kiến. Cô ta giờ phú quý lắm, khóc mếu nói rằng năm xưa buộc lòng phải kết thúc áo ra đi vì giả dụ cứ ở cùng nhau mãi thì chẳng thể kiếm ra tiền được. Việc cô ta để hai con lại cũng là muốn nỗ lực làm cho ăn, giờ trở lại chuộc lỗi.
Cái ngày cô ta – vợ cũ của chồng tôi trở lại tìm hai con đã biến thế cuộc tôi biến thành thảm kịch. (Ảnh minh họa)
Tôi chẳng nhiệt tình cô ta nói gì, muốn gì, nhưng nhân tố làm tôi chết yên ổn là gia đình nhà chồng. Sau 1 tuần, cả nhà chồng tôi họp. Từng lời mẹ chồng tôi nói như dao đâm vào tim tôi. Mẹ chồng tôi nói dù sao người kia cũng là mẹ của nhì đứa trẻ, giờ muốn quay về để con cái, mái ấm đoàn viên.
Nhà chồng ghi kiếm được công sức của tôi, nhưng dù sao cũng chưa có con, tôi còn có cơ hội khiến lại. Bố mẹ chồng tôi còn nói, hậu phi cũ của chồng tôi sẵn sàng chu cấp một khoản để bồi hoàn và đền đáp những gì tôi đã hi sinh suốt thời điểm qua.
Tôi đông đảo khó thở trước lí lẽ mà họ đưa ra. Bao bọc công lao của tôi, 5 năm tuổi xuân, không lẽ chỉ sử dụng tiền là mua lại được?
Nhưng đau khổ nhất vẫn là chồng tôi. Anh hoàn toàn tĩnh mịch, khi tôi hỏi, anh chỉ nói: “Ý em thế nào?”. Hạn độ đó thôi là đủ để nắm bắt anh cũng thiên về cách thức đó. Nếu như thực thụ muốn ở bên tôi anh nhất mực sẽ phản đối ngay từ đầu chứ đâu đợi đến mái nhà đề xuất.
Hạn độ đó thôi là đủ để nắm bắt anh cũng thiên về phương án đó. Nếu như thực sự muốn ở bên tôi anh một mực sẽ phản đối ngay trong khoảng đầu chứ đâu đợi tới gia đình đề nghị. (Ảnh minh họa)
Suốt 1 tháng nay tôi không thể nào ngủ im được. Tôi đấu tranh tư tưởng, liệu mình nên hoàn thành áo ra đi hay cương quyết bám trụ vì những gì mình đã cố gắng? Tôi chỉ sợ ví như ly hôn thì cuộc đời chính mình khoảnh khắc dở dang, mà ở lại thì chẳng khách hàng nào còn chào đón tôi nữa. Sao thế cuộc tôi lại khốn khổ thế này?
Xem tại: thong tac nha ve sinh tai nha
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét