Bà Tằm và người đàn ông đã ngoài 50 tuổi bận rộn bệnh thần kinh
Niềm vui ngắn chẳng tày gang
“Còn phụ thân còn mẹ thì thơm/Không thân phụ không mẹ như đờn đứt dây/Đờn đứt dây còn xoay còn nối/Con mất phụ thân mẹ con phải mồ côi”…
Những lời ru đó cất lên trong ngôi nhà bé xíu, ọp ẹp của bà Lô Thị Tằm (80 tuổi) trú tại thôn Bãi Sim, thị trấn Thanh Kỳ, huyện Như Thanh, Thanh Hóa.
Bên trong ngôi nhà chẳng có thứ gì quý giá. Hình ảnh người đích mẫu, dáng nhỏ nhắn thó ngồi đút từng thìa cơm cho đứa nam nhi đầu tóc lù xù, ngơ ngác làm chúng tôi khiếp sợ.
Ngôi nhà bà Tằm được chính quyền xây đắp từ năm 2005 tới nay cũng đã xuống cấp
San sẻ cảnh ngộ với chúng tôi, bà Tằm kể, năm 1955, bà Lô Thị Tằm lập mái ấm với ông Hà Văn Duyên, người cùng thôn. Dù nghèo khó nhưng nhì ông bà vẫn êm ấm và có với nhau 6 người con.
Các con lớn lên đều xây đắp mái ấm, lặng bề gia thất. Nhì ông bà rất mừng lòng và đã nghĩ tới vui vẻ tuổi già cùng con cháu. Nhưng thú vui ấy chẳng được bao lâu thì tai họa ập đến với mái ấm.
Năm 1995, ông Hà Văn Thân, con thứ 4 của bà bị bệnh tâm thần. Nhị năm sau, người con thứ 5, ông Hà Văn Huyên cũng bận bịu phải căn bệnh kỳ quái giống anh trai.
Trước khi phát bệnh, cả nhì con của ông bà vấn đề có thê thiếp con và nhà riêng. Thấy chồng bị bệnh, không tự chú tâm cho mình, nhì cô con dâu đã bán hết của cải mang con bỏ đi không một lời giã biệt.
Thương con, nhị ông bà đưa về nuôi nấng, lo chạy chữa thuốc thang, mong muốn con sớm phục hồi. Để có tiền chữa trị, nhị người đã bán đi phần đông những giá trị trong nhà, nhưng bệnh tình không thuyên giảm mà còn có tín hiệu gia tăng.
Những ngày trái gió trởi trời, ông Thân thường cầm dao lùa chém hết những người trong nhà. Phổ biến đêm mưa gió, ba má già vẫn phải ngồi ở gốc chuối khóc vì bệnh của con lại tái phát.
Bà Lô Thị Tằm ngậm ngùi: “Sinh ra được 6 người con, 2 đứa bận rộn bệnh thần kinh, 4 đứa còn lại đều nghèo khổ, tiền lo cho con ăn học còn chưa đủ nói gì đến tiền giúp mẹ chữa trị cho em. Những lần chúng phát bệnh nhì ông bà già này lại phải lọ mọ chạy chốn”.
Con tâm thần kết thúc đập phá khi mẹ hát ru
Khi bệnh tình của con chưa có dấu hiệu thuyên giảm thì ông Huyên, đại trượng phu thứ 5 tại nạn chết. Nhị ông bà chỉ nhân thức nén nỗi đau và tiếp diễn rau cháo nuôi con.
Những ngày trời nắng, bà Tằm thường xuống sông mò cua bắt ốc, kiếm đồng tiền đong gạo. Còn ông Duyên dù đã già nhưng vẫn theo thanh niên làng lên đồi gánh quặng.
Ông Nguyễn Văn Đệ (68 tuổi), người cùng thôn cho biết: “Khi các con cụ bận rộn bệnh, để có tiền, hai cụ vẫn đi khiến thêu như người phổ biến. Thương cụ nên nhà cho gạo, nhà cho rau để hai cụ có cái ăn”.
Bữa ăn hằng ngày của 2 mẹ con bà Tằm chỉ là rau cháo.
Cuối năm 2014, bệnh tình và tuổi tác đã quật ngã ông Duyên, để lại bản thân mình bà Tằm săn sóc cho đứa đàn ông đã ngoài 50 tuổi.
Những ngày trở trời, ông Thân thường quậy phá, đuổi đánh mẹ. Có lần tủi thân trước số phận, bà Tằm buột miệng hát lên: “Chim trời người nào dễ đếm lông. Nuôi con ai nỡ kể công tháng ngày”…
Kỳ lạ thay, lời ru vừa xong thì ông Thân như mở mắt, không còn đập phá nữa. Trong khoảng đó trở đi, ngày nào bà Tằm cũng ngồi bên giường con hát ru, như nói về số phận hẩm hiu của bản thân.
Hơn 50 năm trước, bên chiếc võng ngày nào bà Tằm đã cất lên lời ru để mong con không lớn. Giờ đây, răng không còn, tiếng ru nghe như tiếng lào phào nhưng vẫn gắng gượng gạo vì con làm cho bao người đau xót.
Hiện sức khỏe bà Tằm đã yếu, lại bị bệnh phong nên bà không còn xuống sông mò cua, bắt ốc được nữa. Mọi sinh hoạt của 2 mẹ con chỉ chông chờ vào sự giúp đỡ store xóm láng giềng và những đồng phụ cấp tuổi già.
Ông Lương Văn Inh - Chủ toạ xã Thanh Kỳ cho biết: “Mái nhà cụ Lô Thị Tằm thuộc hộ có điều kiện kinh tế eo hẹp của phường, hàng năm thị trấn vẫn công ty những đợt thăm hỏi tặng vàng, động viên mẹ con cụ”.
Cả người bé xíu chỉ khoảng 20kg nhưng đầu nặng tới 15kg, căng mọng như quả bóng nước, có thể vỡ lẽ tung bất kỳ lúc nào.
Tham khảo thêm: thông tắc nhà vệ sinh tại cầu giấy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét