Câu chuyện của thê thiếp chồng tôi giờ kể ra đúng là “vạch áo cho người xem lưng”. Thời đại này mà còn cảnh như nhà tôi thật đúng là cõi trần họ cười cho thối mũi. Mỗi lần chị em trong công ty ngồi xúm lại “nói xấu chồng”, tôi chỉ nhân thức yên yên.
Dân chúng cứ nghĩ tôi sướng lấy được chồng tuyệt vời nên không than phiền gì. Nhưng nào đâu có phải… Cái khổ tâm của tôi lại đến trong khoảng một việc rất trần ai, nói ra tôi tự thấy hổ hang trong lòng. Mà không nói thì đúng là… tủi hờn không sao nuốt nổi.
Phi tần chồng tôi cưới nhau được 3 năm. Chồng tôi là người nhân từ, chịu thương cần cù. Anh đi khiến, lương được bao nhiêu là về đưa cho tôi, không mấy khi che đậy hay ra ngoài ăn chơi, trác chôn cất. Hết giờ khiến là chồng tôi về nhà, quanh quéo lẩn quất bên hậu phi con. Tôi cũng biết đó là cái hên của mình.
Cái khổ tâm của tôi lại tới trong khoảng một việc rất phàm tục, nói ra tôi tự thấy dơ bẩn xấu trong lòng. Mà không nói thì đúng là… tủi hờn không sao nuốt nổi. (Ảnh minh họa)
Nhưng nỗi khổ của tôi lại đến trong khoảng việc chồng quá vô tâm và… tham ăn. Thuở đầu tôi không xem xét và thấy cũng tầm thường. Nhưng sau 3 năm làm cho hoàng hậu, tôi thật sự chán ngán vô cùng.
Khi mới cưới, cung phi chồng son, tôi thường vào bếp nấu nướng khá phổ thông món cầu kì, nỗ lực làm món gì chồng thích. Anh hào hứng lắm, anh ngốn ngấu.
Những lần đầu thấy chồng ăn sạch bách món ăn chính mình khiến cho, tôi vui và tự hào lắm mặc dầu bản thân còn chưa kịp nếm thử món đó do chồng ăn hết rồi. Chồng tôi luôn bảo “Bà xã nấu ăn ngon nhất quả đất” càng khiến tôi thêm phấn khích.
Nhưng… khi cái sự háu ăn đó vượt lên thành ích kỉ thì tôi mở màn chẳng thể chấp chiếm được. Bữa cơm nào cũng vậy, cứ có món gì ngon là anh ăn bằng tinh khiết không bao giờ phần phi tần lấy 1 miếng.
Đại trượng phu anh với tốc độ cao, ăn khỏe, tôi thiếu phụ, vốn quen đủng đỉnh rãi nên chẳng ăn kịp với chồng. Mà nhân tố quan trọng hơn cả là tôi cứ ngồi nhìn và hy vọng cách thức hành xử của chồng tôi. Tôi thấy nghẹn nơi cũ kĩ họng khi hero hục ăn mà chẳng nghĩ đến cung phi.
Nhưng… khi cái sự háu ăn đó vượt lên thành ích kỉ thì tôi mở màn chẳng thể chấp thu được. Bữa cơm nào cũng vậy, cứ có món gì ngon là anh ăn bằng sạch sẽ không bao giờ phần cung phi lấy 1 miếng. (Ảnh minh họa)
Thậm chí, chồng tôi đã thích món gì thì còn phân chia: “Em ăn món kia đi nhé, anh chỉ thích ăn cái này thôi”. Nói rồi anh đổ cả đĩa trái cây đó vào bát bản thân mà không cần biết hiền thê có muốn ăn không. Càng tương tự tôi càng không nuốt nổi…
Kể từ khi có con, tôi còn thấy tủi hơn nữa. Đôi lúc vừa dọn mâm cơm ra, còn chưa kịp ngồi xuống ăn thì con mè nheo, hoặc phải đợi tắm cho con hoàn thành đã. Sau khi làm mọi việc kết thúc, quay ra tôi đã thấy chồng ăn bằng tinh khiết đĩa trái cây, xoa trâm bụng kêu no.
Anh không cần biết tôi thích ăn gì, có muốn ăn hay không, thứ duy nhất anh vồ cập là bản thân thích cái gì thì phải ăn cho hết… Tôi chán ngán, úp mâm cơm lại, dọn đi vì cảm thấy nuốt không trôi.
Sau khi khiến mọi việc xong xuôi, quay ra tôi đã thấy chồng ăn bằng sạch sẽ đĩa ăn uống, thoa trâm bụng kêu no. (Ảnh minh họa)
Tôi cũng đã phổ quát lần góp ý với chồng nhưng anh bảo tôi khó chịu. Rồi anh lại kêu giả dụ em cũng thích ăn món giống anh thì em nấu phổ thông lên là được. Nhưng lần nào tôi làm thế anh cũng lại ăn hết, có bao giờ nghĩ tới hiền thê đâu.
Tôi không nắm bắt chính mình phải chịu yếu tố này tới bao giờ? Mà không chịu thì phải khiến cho sao? Chẳng lẽ giờ bỏ nhau chỉ vì cái lí do chồng tham ăn, ăn hết món ngon không phần hoàng hậu?
Có thể bạn quan tâm: thông tắc nhà vệ sinh tại Hoàn Kiếm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét