Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

Bưng bát cho con ăn rong: Mẹ đang muốn con béo bệu hay làm trẻ chậm phát hành?

Cho con ăn rong là đề tài gây tranh luận trong rộng rãi năm quay về đây, trong khi một vài phương pháp nuôi dạy con và phụ huynh nghĩ rằng việc cho con ăn như thế nào không cần thiết, miễn là giúp con có thể ăn, giải quyết tình trạng biếng ăn, đó là thực tế "cùng bất đắc dĩ". Nhưng số khác lại không đồng tình, phản chưng rằng việc cho con ăn rong chẳng khác nào tạo lề thói xấu cho một đứa trẻ, biến cả bố mẹ và bé nhỏ phải phụ thuộc vào phần nhiều vấn đề.

bung bat cho con an rong: me dang muon con beo tot hay khien tre cham phat trien? - 1

Đông đảo trang bao biện bao quanh việc cho con ăn rong, câu kéo bằng đồ chơi.

Sợ con đói nên phải cho con ăn rong?

Trong một san sớt vừa mới đây, nữ nhà văn Lê Thanh Ngân đã biểu đạt cảnh tượng các bà các mẹ cho con ăn rong: "... Chẳng hề 1, mà phải 5 - 7 phụ huynh, mỗi phụ huynh 1 cái bát, 1 cái thìa, 1 hộp sữa đứng chầu chờ Đợi nói quanh nói quẩn các ở dọc đường của con, đợi con chơi hết lượt lại chạy tới đút cho con 1 thìa cháo, hút một ngụm sữa.

Thậm chí, họ còn thiếu nhẫn nại đến độ chẳng đợi đứa trẻ chơi hết lượt mà cứ kè kè chạy kế bên con, thò tay qua những song sắt chắn an toàn, kiễng chân, nghển cũ kĩ cố xúc cho con thêm thìa cháo, đút cho con một miếng trái cây, được miếng nào hay miếng nấy.

Chốc chốc họ lại thúc giục "nuốt đi con", "ăn nhanh lên con", "ăn đi không mẹ không cho chơi nữa đâu", "có ăn không hay trở về nào?", "ăn nhanh cho chấm dứt đi! Chỉ có mỗi cái việc ăn mà sao để mẹ nói phổ biến thế nhỉ?"... Đứa trẻ mày mặt nhăn nhó vẻ khó tính nhưng nghe thấy vậy cũng cố ngoác cái miệng ra để ăn cho dứt nhiệm vụ".

bung bat cho con an rong: me dang muon con beo tot hay khien tre cham phat trien? - 2

Nhà văn Thanh Ngân công bố không đống ý với việc cho trẻ ăn rong.

Khi có một cuộc trò chuyện với một phụ huynh khác đang cho con ăn rong ở đó, chị Thanh Ngân phản hồi, hồ hết bạn nào cũng nhìn thấy rằng vẻ ngoài "phi kỹ thuật", "phi truyền thống" này là một phép tắc lợi bất cập hại nhưng "... người ta vẫn ngày ngày ứng dụng nó cho con cháu mình. Ấy chính là cội nguồn giải thích tại sao trạng thái này đang ngày càng tấp nập như nấm mọc sau mưa. Cho ăn rong, có nhẽ đã biến thành mốt. Một loại mốt mà mãi vẫn chưa thấy lạc hậu", Thanh Ngân viết.

Và theo Thanh Ngân, nguồn cội sâu xa làm cho các bà mẹ phải làm cho như thế liệu có thực thụ là do "sợ con đói" hay chính xác là lo sợ khi bị mang tiếng là chăm con không tốt. "Có lẽ nào, họ sợ danh dự của bản thân bị ảnh hưởng hơn là nghĩ cho con mình?"

Nữ nhà văn nghĩ là: "Ăn uống là ý định quan trọng của cơ thể con người. Người ta sẽ ăn khi thấy đói, uống khi thấy khát và đại tiện khi có ý định. Số đông những việc ấy khi được thỏa mãn đúng lúc đều mang đến nụ cười sướng và êm ấm. Nhưng không đúng lúc, nó nghiễm nhiên lại trở thành nỗi xấu số.

Thật đáng sợ trong khi ăn uống biến thành một bức xúc ko phải do yêu cầu xuất phát từ bên trong nhưng mà quyết định bằng những ảnh hưởng trong khoảng phía bên ngoài. Hãy tưởng tượng đến một đứa trẻ mà hễ cứ đưa thìa lại gần miệng là nó lại há ra, bất kể lúc nào cũng vậy, thì đúng đắn đó là một cái máy chứ chẳng phải loài người! Và tôi dám khẳng định, những đứa trẻ như vậy thường kém lanh lợi hơn những đứa trẻ khác.

Và khi ăn uống biến thành một yêu cầu được đưa ra mặc cả hàng ngày “ăn để được đi chơi”, “ăn để được mua đồ”, “ăn để được xem phim”, “ăn để được chơi ipad”… thì bạn dạng thân đứa trẻ sẽ xác định việc ăn không phải việc của chúng và nó không cần thiết. Cái cần thiết là những cái bố mẹ chúng đang đưa ra mà cả để đổi lấy kia kìa. Chính nhân tố này đã góp phần khiến cho chúng lười ăn hơn và sử dụng chính việc ăn ra để vòi vĩnh cha mẹ.

Khác biệt, chỉ cần hơi nhỏ đau, mỏi mệt, chúng sẽ làm cho mình làm cho mẩy để bác mẹ phải nịnh nọt, ỉ ôi đến rát cũ rích, bỏng họng mới chịu ăn một chút. Những đứa trẻ như thế sẽ sống sao khi chỉ có một chính mình và bị bé xíu? Bố mẹ chúng có thể kè kè bên cạnh để hối thúc chúng ăn được mãi không? Câu tư vấn là không!".

bung bat cho con an rong: me dang muon con beo tot hay khien tre cham phat trien? - 3

Khi việc ăn uống được đem ra để "mà cả" sẽ làm trẻ thấy rằng việc ăn uống không hề là việc của chúng.

Những nguy nan ba má chưa lường trước được khi cho con ăn rong

Bàn về chuyện biếng ăn của trẻ, Thanh Ngân nghĩ rằng trẻ biếng ăn là chuyện vô cùng phổ biến, thay vì cứ bưng bát chạy theo con, chị đưa ra vài giải pháp có lợi hơn:

- Ba má nên đưa con đi khám và nhận tư vấn trong khoảng bác bỏ sĩ dinh dưỡng.

- Sẵn sàng cho trẻ 1 bàn ăn riêng với những món ăn dễ nhìn và ngon miệng. Không tivi, không điện thoại, không ipad, không xe đẩy, đẩy ra trên hè phố chỉ con chó, chỉ con mèo,... mà nên dạy cho nhỏ nhận biết mọi thứ từ mâm cơm của nhỏ nhắn

- Đổi mới tư duy, để mắt con cái là việc cần để nuôi dưỡng nên những đứa trẻ mạnh mẽ cả về thể chất và tinh thần.

Sau cuối, đứng trong khoảng giác độ một người mẹ cũng đang nuôi con bé nhỏ, Thanh Ngân phân trần và đưa ra lời khuyên bỏ ra cho các bậc phụ huynh: "Thực sự phổ thông người vẫn chưa lường hết được hậu quả của việc ép con ăn. Mình đã có sự quan sát, theo dõi và so sánh giữa đông đảo các tí hon được chăm nom theo các bề ngoài khác nhau.

Phần lớn các bé bỏng bị ép ăn (khi các gầy không ăn có người thậm chí còn sử dụng tay giữ trán bé dại, đẩy về đằng sau cho bé bỏng há miệng ra, nhét một thìa cháo tham gia để cháo tự chảy xuống cũ rích họng và buộc tí hon phải nuốt) đều có biểu lộ đủng đỉnh chạp hơn các nhỏ bé được bác mẹ giúp cho tự lập ăn theo ý thích và ý định (con tự quyết định mình sẽ ăn bao nhiêu).

Thuở đầu các bé nhỏ này cũng có biểu thị chống cự nhưng sau này khi nhận thấy việc Đương Đầu là vô ích, các bé nhỏ chấp nhận và không Đối Địch nữa. Trong khoảng đó trở đi, cứ đưa thìa lại gần miệng là nhỏ nhắn không người điều khiển há ra không nghĩ suy. Nhẩn nha, nhỏ tuổi bị mất khả năng Đương Đầu và không có tài năng thanh minh ý kiến tư nhân, không còn màu sắc phong cách riêng, sống phụ thuộc hoàn toàn tham gia cảm giác của người lớn.

Khi não bộ bị ức nhạo báng phát triển trong việc biểu hiện ý kiến yêu ghét và màu sắc thời trang riêng, các gầy có kỹ năng trở thành chậm chạp chạp, đầu tiên là lờ đờ nói, chậm giao tiếp, lừ đừ nhận thức. Các ốm này khi ấy lại được các bà, các mẹ ca ngợi là ngoan nhưng kỳ thực, bé rất khổ thân.

Xin mọi người, đừng khiến vậy với các nhỏ dại nữa! Khi nào mà con bạn còn bướng bỉnh khăng khăng không ăn, biểu thị bằng việc ném thìa, ném bát, nhổ phì phì, thì khi đó, con bạn còn là một đứa trẻ thông minh. Hãy vui tươi vì vấn đề đó!".

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả Lê Thanh Ngân

Xem thêm:

Sai trái tai hại của mẹ khi con đã lớn nhưng vẫn cho ăn cháo vì sợ hóc nghẹn

Thể loại Làm mẹ - Nơi cung cấp những thông tin, kiến thức hữu ích về chăm, nuôi và dạy con, các căn bệnh liên quan đến trẻ bé nhỏ.

Mời độc giả gửi những thắc bận bịu, tâm sự, chia sớt can dự đến chủ đề này về địa chỉ lamme@eva.Việt Nam để được sẻ chia, kiếm được tư vấn trong khoảng chuyên gia uy tín. 

Những thắc bận rộn của quý bạn đọc về Sức khỏe con nhỏ sẽ được các chuyên gia tư vấn tham gia 15h30 thứ 2, thứ 4 và thứ 6 hàng tuần trên phân mục Khiến cho mẹ - Eva.Việt Nam.

Theo Chi Chi ghi - Ảnh NVCC (Tìm hiểu)

Đọc thêm: thông tắc nhà vệ sinh tại cầu giấy

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét