Tôi hên khi được hình thành trong một gia đình khá giả, có gốc kinh doanh. Tôi được ăn học đàng hoàng cộng với hiệ tượng quyến rũ nên hồi những năm nhị mươi tuổi, có phổ biến chàng trai đến nhà xem mắt. Nhưng thoái thác mãi thì cuối cùng tôi cũng phải kết hôn với một anh chàng trí thức Hà Thành.
Chồng tôi chẳng phải lo chuyện kiếm tiền đa dạng. Anh là giảng viên dạy tiếng Nga ở một trường đại học của thành phố, lương không cao. Mái nhà tôi có cuộc sống phong lưu là nhờ công ty bố tôi để lại, và tôi – con gái rượu của ông làm người nối nghiệp.
Chúng tôi có với nhau một con gái, tới nay cũng mười chín, nhì mươi. Đến đâu, chồng tôi cũng hãnh diện khoe với bạn bè, đồng nghiệp về phi tần và con gái, khoe mái ấm hạnh phúc của anh.
Tôi cảm thấy cuộc sống hôn nhân gia đình có ấm áp, có an toàn, nhưng nhị mươi năm trời, tôi không cảm nhận được hương vị của tình ái.
Mọi chuyện có nhẽ sẽ cứ diễn ra êm đềm như thế, cho tới một ngày, tôi đi công việc cùng một số viên chức. Trong số những người cùng đi có Hùng, anh trưởng phòng Marketing nhiều năm kinh nghiệm giang, nay đã hơn ba mươi.
Ảnh minh họa
Nhân chuyến công việc ấy, tôi có cơ hội thân thiết hơn với cấp dưới, nắm bắt nhau hơn và khác lạ là Hùng. Trong chuyến đi nhì tuần – đối với tôi vẫn là ngắn ngủi – tôi bỗng nhiên cảm nhận được tình ái của trái tim chính mình bỏ ra cho Hùng.
Hùng đã thân mật đến tôi, như là với một giám đốc, một người cấp trên và một người chị. Hùng nói những lời ngọt ngào, hành động ga lăng, cẩn thận, khiến cho trái tim tôi thổn thức.
Trở về sau chuyến công tác, đầu óc tôi rối ren, ánh mắt của Hùng bỏ ra cho tôi dường như cũng thay đổi, có sự dè chừng mực, chứ không còn thân thiện như em trai bỏ ra cho chị, nhất là những giờ ăn cơm trưa, không còn trò chuyện sung sướng như mọi khi.
Tôi tự hỏi, đúng ra sau chuyến đi, hiểu nhau hơn, chúng tôi sẽ quý mến nhau hơn chứ? Hay Hùng cảm nhận được tôi đã trót có tình cảm với Hùng?
Tôi thắc mắc với những câu hỏi về Hùng. Và tôi cũng rối ren trong việc tậu bí quyết có thêm một chuyến công tác nữa chỉ có tôi và Hùng.
Sau cuối, tôi cũng tậu ra một dự án, cần đi công tác vài ngày, không thể làm việc qua thư điện tử hay máy tính bảng được. Tôi và Hùng cũng có cơ hội phát xuất đi công tác cùng nhau, chỉ nhì người.
Tại nơi chúng tôi đi công tác lại là một vùng biển thanh bình, hữu tình. Chúng tôi có khoảng thời điểm bé xíu để đi dạo ngoài biển và nghỉ ngơi. Và chuyện gì tới cũng phải tới.
Ảnh minh họa
Tám giờ tối hôm ấy, Hùng gõ cửa phòng, cần gặp tôi gấp mà chẳng hề máy tính bảng báo trước. Không chút lưỡng lự, tôi tạo dựng cửa, mời Hùng vào ngay.
Hùng nói về chiến lược kí thêm một cái phù hợp đồng nữa với khách hàng. Nhưng nhân tố kí hợp đồng chưa được thống nhất tới nơi tới chốn thì chúng tôi đã dấn thân nhau, trong cơn ân ái cuồng nhiệt.
Thế là chúng tôi đã trót vi phạm đạo đức hôn nhân: ngoại tình. Tôi và Hùng đều bắt bồ. Hùng cũng có hậu phi, tôi cũng có chồng, cả hai đều sai tham gia đêm tối ấy.
Tôi sai ở chỗ nghĩ ra cái chuyến đi công việc này và bắt buộc Hùng đi cùng. Hùng sai vì hưởng ứng theo lời bắt buộc của tôi.
Sau chuyến đi ấy về, chúng tôi lại tiếp tục dấm dúi. Rồi bất chợt tôi phát hiện mình mang thai, ở tuổi bốn mươi ba, và đó là giọt máu của Hùng. Chuyện tôi có thai, và có thai với một đồng nghiệp cấp dưới, cả nhà người nào cũng nhân thức.
Chồng tôi lạng lẽ, sẵn lòng thứ tha cho tôi vì anh yêu tôi. Nhưng con gái tôi thì không. Lần ấy, khi tôi thai nghén, về nhà sớm nghỉ trưa thì bắt gặp gỡ tại trận con gái đang “vấn vít” với cậu bạn trai.
Tôi quát con bản thân mình là thứ “đổ đốn”, “hư thân”, nhưng con gái cũng chát chúa mắng lại mẹ rằng: “Hổ phụ sinh hổ tử thôi!”. Tôi không nhân thức con gái có phẫn nộ mẹ và căm ghét mẹ hay không. Nhưng tôi biết, nó thương bố phần lớn.
Ngày tôi hạ sinh, một bé xíu trai, Hùng lép qua bệnh viện thăm được giây phút thì phải đi ngay. Chuyện Hùng có con với tôi, gia đình Hùng chưa biết. Tôi cũng không muốn vì tôi mà mái ấm Hùng tan nát. Khi Hùng về, cạnh tôi chỉ có người chồng hiền khô, chú tâm tôi từng chút một.
Tôi rất yêu Hùng. Tôi biết bản thân gặp mặt Hùng là đúng người nhưng sai thời gian. Còn với chồng tôi, tuy không yêu, nhưng tôi cảm thấy tội trạng. Tôi thương anh rộng rãi hơn trong khoảng khi thấy anh chấp thuận chuyện tôi có thai và thứ lỗi cho tôi.
Tôi nhớ hoài buổi chiều mưa hôm nào trước cổng sân bay, anh ẵm đàn ông của tôi, áp sát vào bờ ngực ấm áp, đón tôi đi về sau chuyến công tác dài hạn.
>> Xem thêm: Chồng à, ví như anh đồng ý, em xin phép được bồ bịch
Có thể bạn quan tâm: thông tắc nhà vệ sinh tại Hà Nội
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét