Thứ Năm, 7 tháng 12, 2017

Đi tìm vàng sinh nhật cho chồng, tôi chết yên ổn khi gặp cảnh tượng âu sầu

Tôi và chồng cưới nhau tới nay đã được 7 năm, đến giờ con trai tôi đã được 6 tuổi. Khi cưới nhau, chồng tôi có điều kiện kinh tế eo hẹp tới mức không thể sắm cho tôi một chiếc nhẫn cưới. Lúc đó, anh khiến cho nhân viên bán hàng còn tôi là một y tá.

Mặc dầu vợ chồng tôi không có tiền nhưng cả 2 đều đồng lòng và một mực chiều chuộng nhau. Mỗi ngày, sau giờ khiến việc, chúng tôi thường kể cho nhau nhất đa dạng chuyện, cùng lập mưu hoạch cho một tương lai tốt đẹp.

Năm con trai tôi lên 5 tuổi, chồng tôi bị sa thải. Thấy chồng khổ sở, suy sụp, tôi thấy rất đau lòng dù vẫn nỗ lực an ủi anh: “Anh đừng lo. Anh còn có em mà lại.”

Chồng tôi trong khoảng đó hay cáu kỉnh, dễ mất bình tĩnh khi chỉ ở nhà chăm con, làm việc nội trợ. Khi chồng nói muốn thành lập tổ chức kinh doanh buôn bán riêng, tôi đã nghĩ suy và sốt ruột đầy đủ. Nhưng cuối cùng, vì tin yêu chồng, chúng tôi đã thế chấp nhà, mượn tiền của họ hàng để anh mở đầu sự nghiệp riêng.

Khởi đầu từ đó, chồng tôi liên tiếp xả thân các công trình thành lập công ty để khởi nghiệp của công ty. Tổ chức kinh doanh mới kiến tạo nên thua lỗ nhiều, tôi không ngại mượn thêm tiền cho chồng trả nợ.  

di mua qua sinh nhat cho chong, toi chet lang khi gap canh tuong dau don - 1

Ảnh minh họa

Chồng tôi trong khoảng đó vùi chính mình tham gia những công tác không tên, bữa cơm của 2 bà xã chồng tôi từ đó cũng thưa dần. Chúng tôi cũng chẳng có thời gian trò chuyện, tâm sự như đa dạng như trước. Nhiều lúc tôi có cảm giác rằng chúng tôi chỉ là những người xa lạ sống tầm thường dưới một mái ấm.

Gần đây, chồng tôi nói công ti ngày một có rộng rãi việc nên anh thường ở lại công ti luôn để làm việc. “Anh đang chạm mặt áp lực rất lớn, em chịu khó chờ anh một thời gian nữa. Đừng lo cho anh.”

Thấy anh làm việc vất vả, căng thẳng, tôi rất buồn bã và nghĩ suy phổ thông.. Sinh nhật của anh sắp tới rồi, tôi cũng tích góp được một ít tiền, tôi muốn tìm một món vàng để làm cho anh bất thần.  

Tôi nói ý định này với nam nhi, con tôi rất vui miệng và cùng tôi đến một bách hóa để chọn mua cho chồng tôi một chiếc đồng hồ. Vừa xem chiếc đồng hồ, tôi vừa mường tưởng ra niềm vui vẻ nở trên môi anh khi nhận được món tiến thưởng này. Khi đang nghe viên chức trả lời, đại trượng phu tôi đột nhiên hét lên: “Bố!”

Tôi ngước lên nhìn, trái tim như có người nào bóp nghẹt khi nhìn thấy chồng đang đi cùng một cô gái trẻ, tay trong tay lựa chọn đồ trang sức. Trực quan của người đàn bà mách nước bảo tôi rằng đây chính là người đã cướp đi mái nhà ấm êm, vui vẻ bấy nay của tôi. chậm tiến độ là nhân viên của chồng tôi, khuôn mặt và thân hình khá đẹp.

Tôi cười cợt và nói xin chào với chồng, chồng tôi hốt hoảng buông tay cô gái kia và giảng nghĩa: “Đây là nhân viên của tổ chức kinh doanh anh. Anh chỉ giúp cô ấy chọn đồ thôi và không có gì cả".

Tôi không nói gi, nhanh nhẹn ấp ủ đàn ông đi. Trên phố đi, tôi nghĩ về những quãng thời điểm êm ấm bên nhau, những lời thề ước với chồng và cả một tương lai tốt đẹp được vẽ ra bằng lời nói mà nước mắt đầm đầm.

Con trai thấy tôi khóc, nhìn tôi bằng ánh mắt thơ ngây và nói: “Mẹ à, mẹ đừng khóc. Mẹ bi thảm vì bố tìm nhẫn cho cô kia mà không tìm cho mẹ đúng không? Mẹ đừng lo, lớn lên, con sẽ kiếm tiền để sắm nhẫn cho mẹ".

Tôi nghe thấy con trai nói vừa mừng lại vừa tủi, liền dang tay ủ ấp con vào lòng. Do vì từ ngày kết hôn tới giờ, chồng tôi chưa từng sắm cho tôi bất cứ một món  tiến thưởng nào. Ngày hôm sau, dù chồng có van vỉ, cắt nghĩa như thế nào tôi vẫn đưa đại trượng phu về nhà ngoại ở.

Với đồng lương của tôi, tôi vẫn đủ để nuôi con và lo cho con sau này. Tôi thấy tiếc cho tình yêu và sự tin tưởng mà xưa nay nay tôi đã dành cho một người chồng như thế.

Theo Quỳnh (HN) (Dân Việt)

Đọc thêm: thông tắc nhà vệ sinh tại ba đình

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét