
Tôi là một cô gái quê miền Tây, trợ thời gọi là có thiết kế. Học kết thúc lớp 12, tôi nghe lời bác mẹ, hàng xóm khuyên "con gái học lắm khiến cho gì, cũng lấy chồng thôi. Mày đi lấy Việt kiều cho sướng thân mà còn phụ giúp được cha mẹ".
Tôi thấy phổ thông chị đi trước lấy Việt kiều đều có cuộc sống vui miệng. Cha mẹ nhà to cửa rộng mà mỗi lần về quê, chị nào cũng trắng nõn nường, đẹp hẳn ra. Tôi cũng say mê vậy là gật đầu. Bà mai mối manh cho tôi một anh Hàn Quốc cao to. Tuy anh ấy hơi lớn tuổi nhưng tôi cũng kệ, nhắm mắt đưa chân.

Tôi nhắm mắt đưa chân lấy chồng ngoại với mong ước đổi đời. (Ảnh minh họa)
18 tuổi lấy chồng bước sang một non sông mới với ước mong đổi đời, nhưng sự thật lại khiến tôi choáng váng. Đêm nào anh cũng bắt tôi quan hệ 4- 5 lần vì yêu cầu và cả vì mong tôi với tốc độ cao có thai. Anh ta làm chuyện ấy bất kỳ khi nào muốn và tôi đề nghị phải tuân theo. Anh nói: "Em có thai anh gửi về cho cha mẹ em 200 triệu mà xây lại nhà". Tôi nghe cũng mừng nên lại gắng nhẫn nhịn.
Vậy mà 6 bốn tuần trôi qua vẫn không thấy gì. Một buổi sáng ngủ dậy, anh hét lên: "Cô dậy ngay đi với tôi". Tôi chưa kịp hỏi gì thì anh lôi tôi ra khỏi giường để tới bệnh viện. Anh muốn tôi đi khám.
Kết quả cho thấy tôi tắc 2 vòi trứng và suy buồng trứng nhẹ. Bác bỏ sĩ khuyên thụ tinh trong ống thử. Chồng tôi đồng ý ngay và xin khiến giấy tờ. Sau đó là chuỗi ngày cực khổ tôi sống trong thuốc men. Nhưng IVF lại không thắng lợi.

Tôi bị hành tội như nô lệ vì không thể sinh con. (Ảnh minh họa)
Anh bảo phải khiến cho tiếp. Bác sĩ nói ngưng 3 04 tuần đã vì sợ tôi sốc thuốc nhưng anh nói rằng giả dụ không có con được thì sẽ trả xác tôi về cho cha mẹ. Lần IVF thứ 2 rồi thứ 3 vẫn thất bại. Tới lần thứ 4, tôi bị quá kích chảy máu suốt 4 bốn tuần trời nhưng anh ấy vẫn không buông tha. Sau khi cầm máu anh bắt tôi tiếp diễn IVF nếu như không sẽ giết mổ tôi. Tôi như cá nằm trên thớt chỉ nhân thức nhẫn nhịn. Lần này thuốc tham gia người tôi không nhằm nhè, trứng không hề lớn. Bác bỏ sĩ nói không thể thi hành được nữa.
Anh ấy tức khắc lật mặt, đuổi tôi về vietnam và đi tìm cung phi mới. Vậy là tôi đã thoát khỏi kiếp quân lính, thoát khỏi 2 năm "chết đi sống lại" với người chồng láng giêng mình từng mơ ước.

Sau khi về vn, mẹ tôi thương nên tìm đủ thầy chữa cho tôi. Thầy lang nào cũng đến, bạn nào mách nước gì cũng đi. 3 năm tôi chỉ sống cùng ấm thuốc. Người tôi khi nào cũng có 1 mùi mồ hôi khủng khiếp.
Rồi thì chán cảnh đun nấu tôi lên viện xin mổ tắc vòi. Người nào cũng nói mổ dứt tắc lại nhưng tôi vẫn muốn thử. Sau khi mổ 2 tháng tôi đi khám lại thì đúng là dù mổ hay chưa kết quả vẫn vậy. Tôi lâm tham gia tuyệt vọng, tiền thì hết, bệnh thì không khỏi. Có nhẽ đây là định mệnh nên tôi từ bỏ chuyện sắm con, chỉ lo kiếm tiền thanh toán cuộc sống.

Đã có lúc tôi từ bỏ hy vọng có con, chấp nhận cuộc sống của người thiếu phụ "không trứng". (Ảnh minh họa)
Đấn 25 tuổi, tôi yêu và kết hôn với một người nữa. Lúc này, khao khát khiến mẹ của tôi lại trỗi dậy. Tôi đi mổ thông vòi trứng lần 2 để mong tìm may mắn. Sau 10 ngày vòi trứng của tôi đã tắc nên chưng sĩ khuyên khiến IVF. Chúng tôi lấy hết nữ trang cưới bán đi và tiền giành dụm để vào Sài Gòn làm cho thụ tinh. 140 triệu vụt mất trong chớp mắt nhưng bác bỏ sĩ nói trứng tôi không lớn được nữa, hết trứng rồi. Lúc đấy tôi nghĩ có lẽ tôi nên chết đi thì tốt nhỉ. Chỉ có đẻ tôi cũng không làm được và dài lâu chẳng thể làm mẹ.
Nhưng khao khát khiến mẹ của tôi vẫn luôn rực lên. Tôi lên mạng tìm hiểu về bệnh mình chỉ mong sẽ tậu được tia hi vọng nào đó. Khách hàng nào san sớt nơi nào có thuốc mang đến kết quả tôi đều theo sắm uống. 4 năm trôi qua và tôi vẫn là người thanh nữ không có trứng.
Rồi một ngày thình lình tôi đọc được 1 bài báo trường hợp hệt như tôi đã chữa chiến thắng nhờ lương y trẻ tuổi. Hi vọng trong tôi được thắp lên. Nhưng đó chỉ là bài san sớt không có tin tức gì của cả lương y và chủ nhân bài viết. Tôi gọi điện lên toà biên soạn người ta chỉ cho tôi vỏn vẹn 1 liên hệ mail. Tôi về biên soạn ngay gửi người đó nhưng 2 04 tuần trời ngày nào tôi cũng kiểm tra mail mấy chục lần mà chẳng có phúc đáp. Tôi mở đầu nhận ra không có chuyện ở hiền khô chạm mặt lành hay mọi sự nỗ lực đều sẽ được đền đáp như ông bà ta nói.

Êm ấm không tới trong khoảng tiền nong mà chính là một mái ấm thanh bình với tiếng cười con trẻ.
Rồi một ngày tôi nhận được một email đánh giá, vỏn vẹn vài laptop. Tôi gọi ngay thì đúng là người bác sĩ trẻ đó. Tôi phấn kích hơn bao giờ hết. Hỏi thăm tình hình kết quả khám và chưng sĩ nói với tôi thì sử dụng thuốc cũng chỉ có 20% hi vọng.
20% là quá tốt rồi, tôi đồng ý thử ngay. 4 bốn tuần trôi qua tôi lại thấy mình có kinh nguyệt. Đã rất lâu rồi tôi mới thấy có kinh nên niềm tin lại dấy lên. Và sau cuối hạnh phúc đã tới với tôi sau 6 tháng vấn đề trị. Sau 6 04 tuần, kinh nguyệt của tôi ra đều hơn, 2 tháng sau đó tôi mang thai. Giờ đây tôi đang mang trong chính mình 1 thiên thần bé nhỏ. Tết này ốm sẽ chào đời. Tôi sẽ chính thức làm mẹ thật sự sau bao lăm năm tìm kiếm.
Và giờ đây tôi cũng nhận ra tiền không thể khiến cho ta vui vẻ thật sự. Nó chỉ là bỏ bọc bên ngoài. Đừng người nào chạy theo tiền để phải khổ như tôi. Thiếu nữ chỉ cần một người chồng thấu hiểu, một mái nhà nhỏ nhắn có tiếng cười trẻ em là đủ vui vẻ rồi.
San sẻ của độc giả có email thiennga25...@gmail.com
|
Thể loại Bà bầu – nơi cung ứng những thông tin, kiến thức có lợi về thụ thai, mang bầu, những kinh nghiệm sinh đẻ cho phụ nữ trước, trong và sau khi có thai. Mời độc giả có những thắc bận rộn, san sớt, tâm sự can hệ đến nhân tố này gửi thư về liên hệ babau@eva.vn để được san sẻ, giải đáp trong khoảng chuyên gia. |

Đọc thêm: thong tac nha ve sinh tai tay ho
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét