“Con là niềm kiêu hãnh vô bờ bến của bản thân, bất kể bệnh tật, đối với bản thân đó là món tiến thưởng vô giá, chính mình sẽ nâng niu, bảo về con đến hơi thở sau cùng”.
Những ngày qua, câu chuyện về người mẹ Nghiêm Hồng Nhung rong ruổi trên đất Thái Lan để chữa ung thư cho đại trượng phu Dương Quang Minh chiếm được sự nhiệt tình lớn từ phía dư luận. Bạn nào cũng cầu mong cho tí hon Minh chóng khỏe, cùng lúc cũng không khỏi bái phục quyết tâm của bà mẹ trẻ.
Nhưng đối với chị Hồng Nhung, chị chỉ coi hành động của bản thân mình là một vấn đề hết sức thông thường, là bổn phận của một người khiến mẹ: “Bản thân tin người nào tham gia tình cảnh giống bản thân cũng đều khiến cho như vậy thôi!”.
Bé nhỏ Quang quẻ Minh khoảng thời điểm còn mạnh mẽ (ảnh trái) và những bốn tuần ngày chống trọi với căn bệnh ung thư (ảnh phải).
Nhớ về khoảng thời gian cùng con điều trị, chị Nhung cảm thấy nó không hề dễ ợt chút nào, thậm chí là vô cùng gian khổ. Thế nhưng, cũng chính tại mảnh đất này, chị đã sắm thấy niềm chờ đợi, thấy tình người rét mướt và làm chị đi hết trong khoảng bất thần này tới bất ngờ khác. Đó cũng chính là những động lực để chị thêm vững tin hơn, cùng đàn ông đương đầu với căn bệnh ung thư với chuyển biến vô cùng khốc liệt.
Đoạn ghi hình bé Minh nói chuyện với mẹ về các y tá, bác bỏ sĩ để mắt con tại bệnh viện.
Ngày 4/1, chị Nhung đưa con vào viện để kiểm tra, và đó cũng là ngày khiến chị bật khóc, những giọt nước mắt như kềm chế trong khoảng lâu chợt vỡ lẽ òa, khóc vì thương con và khóc vì run sợ cho những tháng ngày sắp tới của nhị mẹ con.
“Con tham gia viện rà soát, chỉ số máu của con không tốt, đợt hóa chất tiếp theo rất nặng, với các chỉ số như hiện tại thì con không dễ dàng mà chịu được đợt hóa chất tới. Mình cũng có chút sốt ruột, vì ví như không hóa chất kịp thì sợ nhất là tế bào ác hiểm tính sẽ quay lại”, chị Nhung lo lắng.
Nhỏ Minh khoảng thời gian còn nằm nhân tố trị tại Bệnh viên Huyết học và Truyền máu Trung ương.
Lúc đó, chính mình cảm thấy cực kì bất lực, chỉ biết cầu xin bồ tát, xin người hãy chỉ cho mẹ con bản thân mình một con đường vững chãi nhất để đi.
Hồng Nhung - Eva.Việt Nam
”"Rồi mình nghĩ tiếp, vậy là nhì mẹ con sẽ có thêm một tuần để nghỉ ngơi trước khi bước tham gia khoảng thời điểm gian truân tiếp theo.
Thế nhưng mình đột nhớ ra là giờ đi đâu, chả có chỗ nào mà đi cả. Nhà trọ hôm trước đã trả, mà giờ tìm khách sạn quanh co vùng này thì rất đắt, lại lỉnh kỉnh đồ đoàn, người nào mà từng đi du mục như bản thân thì thấy sợ nhất là dọn đồ, bữa qua vừa dọn, nay lại sắm nhà trọ khác, cứ lang thang nay đây mai đó, nản kinh khủng.
Bản thân mình bật khóc, khóc nức nở, khóc như là ân oán trách cái gì đó. Cuộc thế 4 bể là nhà, mà chẳng chốn dung thân, sao mà chênh vênh tới vậy!”, chị Nhung nhớ lại những ngày tháng bên đất Thái Lan.
Giữa lúc bất lực, hoang mang, chưa biết nên đi đâu về đâu thì chị chạm chán Sư Thầy, Thầy như tấm phao đồn cứu sinh đối với mẹ con chị lúc bấy giờ. “Sư Thầy hiện ra, Thầy dẫn đi tậu nhà, và như có sắp đặt, mọi thứ thuận tiện, thuê nhà gần viện mà giá lại rẻ. Thế là bản thân mình có chỗ để chạy đi chạy lại, nấu cháo cho con ăn nếu như con vào viện.
Hôm đầu sang đất Thái cũng vậy, gian nan cũng có người hỗ trợ, gần như mỗi ngày đối với bản thân mình đều là một trải nghiệm "đau tim". Dẫu sao thì chính mình vẫn may mắn vì luôn có quý nhân kế bên, bồ tát soi trục đường và mình không còn cảm thấy đơn độc trong cuộc hành trình của chính mình”, chị Nhung bổi hổi kể lại.
Nhờ sự giúp sức của Sư Thầy, nhị mẹ con chị Nhung đã tìm được chỗ ở mới.
chậm tiến độ là một ngày dài đối với nhị mẹ con, chị Nhung ví cuộc thế chính mình cứ như cuốn truyện Tây du ký vì có những nhân tố chị không bao giờ ngờ đến nó cũng đã xảy ra. Nhưng chị thấy bản thân vẫn hên khi luôn thu được sự hỗ trợ của dân chúng, khác lạ là những tấm thật tâm ngay trên mảnh đất xa lạ. Từ Sư Thầy đến những cư dân phiên bản địa và khác biệt là các chưng sĩ nhân tố trị cho Minh. Họ coi Minh như nam nhi của mình vậy, vấn đề trị chú tâm, lo lắng và dành cả thời gian để mang những tiếng cười cho con trong suốt thời gian ở viện.
Trong khoảng chưng sĩ cho đến những cư dân bản địa đều nhiệt thành hỗ trợ mẹ con chị Nhung. Vấn đề đó khiến cho chị cảm kích cực kì.
“Phương pháp đây một tuần trước khi ra viện, Quang quẻ Minh nói nhất thiết phải đợi cô Năm bác sĩ về ăn pizza chia tay mới chịu”. Thế mới thấy tình cảm của Minh dành cho các bác bỏ sĩ nơi đây nhiều đến thế nào.
Những bác sĩ vấn đề trị cũng yêu thích Minh rất mực.
Giữa Minh và mọi người cảm giác như đã có một mối quan hệ thân thiện từ rất lâu.
Rồi cả những người bạn mới cứ cuối tuần đượcmẹ đưa đến chơi với Minh, nhìn đại trượng phu ríu rít bên tập thể trẻ, chị Nhung cũng thấy ấm lòng. Chị bảo: “Con tuy ở nơi đất khách nhưng ấm áp lắm, các mẹ đưa con tới chơi rồi tranh thủ sắm hộ từng mớ rau, gói bột giặt vì mẹ cháu không biết chữ Thái, không phân biệt được đâu là nước giặt, đâu là nước xả”.
Minh vui vẻ bên những người bạn nơi đất khách.
Mỗi người bạn hiện ra trong cuộc thế Minh đều đem đến cho em thú vui khôn tả.
Bốn tuần 4/2016, lúc đó mới hơn 3 tuổi bé nhỏ Dương Quang Minh đã phải gồng mình lên đấu tranh với căn bệnh ung thư máu quái ác hiểm, đó là thể thảng hoặc gặp gỡ ở trẻ thơ, có tên kỹ thuật Acute lymphoblastic Leukemia (B cell).
Ung thư đi liền với quãng thời gian dài trị hóa chất, những mệt mỏi liên hồi đè nặng trên thân hình bé bỏng của cậu tí hon vốn mưu trí, thông minh. “Con đau một thì mẹ đau mười” - đó là những bốn tuần ngày mặc cả gia đình chị Nghiêm Hồng Nhung và anh Dương Tuấn Anh nén lại nỗi đau để chữa chạy cho con.
Thế nhưng, sau hơn một năm đấu tranh với ung thư tại Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương, ngày 12/10, thê thiếp chồng chị Nhung lặng người khi bác bỏ sỹ báo cáo bệnh tình của con ngày càng nặng. Hình thức duy nhất cứu sống con là ghép tủy, nhưng Minh lại là con đầu, hơn nữa cậu nhỏ bé lại còn quá bé, thể trạng sau thời điểm dài truyền hóa chất nên rất yếu, toàn thân Minh lốm đốm vết xuất huyết.
Cả bầu trời như sụp đổ ngay trước mặt, gian truân lúc này là quá lớn đối với mái ấm chị Nhung. Nhưng không đầu hàng, dù chỉ còn một tia kì vọng phong phanh, phi tần chồng chị vẫn quyết định khăn gói cho con sang Thái Lan để tiếp tục tranh đấu với căn bệnh ung thư.
Chỉ còn một tia hy vọng, cung phi chồng chị Nhung cũng quyết nhân tố trị cho con tới cùng.
Trên khắp thế giới bao la rộng lớn này có 177 người có tuỷ thích hợp với con, trong đó có 7 người Thái Lan. Bác bỏ sĩ nói, con thật sự là một chàng trai may mắn.
Hồng Nhung - Eva.Việt Nam
”Ngày đầu đưa con tới, bác sĩ đã định nói chị đưa con về nhưng nhận ra ái tình mãnh liệt của chị và niềm khát khao sống trong mắt đứa trẻ, vậy là bác sĩ lại cố. Và càng điều trị thì niềm hy vọng của bác sĩ lại càng tăng lên. Và hên đã mỉm cười khi bác sĩ đã mua được tủy phù hợp để ghép cho con.
Chị Nhung san sẻ: “Gian nan nhất bây giờ là tình trạng sức khỏe của con, giả dụ con khỏe, mọi thứ ổn thì sẽ bắt đầu ghép tủy sớm. Cũng “đau tim” lắm, con thì ốm, cũng bé xíu và yếu; tiến công hóa chất mỏi mệt lười ăn. Nhưng Chính mình cũng không lo ngại, bối rối gì phổ quát, cuộc sống của chính mình vẫn vậy, vẫn là những ngày bốn tuần chăm con từng bữa ăn, giấc ngủ. Con cũng đang gồng bản thân mình chống chọi, nên bản thân mình cho con những ngày sống vui mắt, không áp lực; dễ chơi hóa mọi việc và luôn nỗ lực bình tĩnh…”
Nhỏ Quang Minh rất anh dũng, mặc dầu phải chịu rộng rãi đợt hóa trị khổ sở, có những lúc nằm yên không muốn thủ thỉ. Nhưng con vẫn luôn kiên định, vẫn tươi cười khi nô đùa với những người bạn mới theo đúng lứa tuổi công bình của bản thân. chậm triển khai chính là nguồn động lực lớn nhất đối với chị Nhung trong những bốn tuần ngày bấu víu nơi đất khách để chữa bệnh cho con.
Gầy Quang Minh rất can trương, dù rằng phải chịu nhiều đợt hóa trị buồn bã, có những lúc nằm yên không muốn nói chuyện.
“Từ ngày bước vào trận chiến này, nhân tố mà mẹ cháu phải đương đầu nhất đó là nỗi sợ về mai sau. Mẹ cháu đã từng không hoàn thành nghĩ về tương lai, về việc liệu con có ghép tuỷ thắng lợi không, liệu con có đi học được không, liệu con còn sống được bao lâu nữa? Nhưng.... tới ngay cả người thường cũng không nhân thức tương lai thế nào. Và thế là mẹ cháu chọn lựa cách sống vừa đủ cho ngày bữa nay. Chỉ bữa nay mà thôi!”, bà mẹ trẻ nói.
Video ốm Minh trên đất Thái Lan.
Mọi khó khăn vẫn còn ở phía trước, nhưng chỉ cần nhìn nụ cười của con là chị Nhung lại có thêm động lực để tiếp diễn tranh đấu, tiếp diễn là chỗ dựa, là bạn đồng hành cùng con bước tiếp quãng các con phố chông gai ấy.
“Con là niềm kiêu hãnh vô bờ bến của mình, bất kể bệnh tật, đối với chính mình đó là món vàng vô giá, bản thân sẽ yêu thương, kiểm soát an ninh con tới hơi thở cuối cùng”, lời nói đầy khỏe mạnh của bà mẹ trẻ Hồng Nhung.
|
Mời độc giả gửi những đoạn ghi hình ngộ nghĩnh của các bé trong độ từ 0-10 tuổi kèm tin tức cơ bản về hòm mail: lamme@eva.vietnam. Ban biên tập sẽ chọn lựa những clip hay nhất để san sớt trên phân mục Làm mẹ. |
Theo Thanh Loan (Tìm hiểu)
Xem tại: thong tac nha ve sinh tai ha noi














Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét