Thứ Tư, 10 tháng 1, 2018

Rơi nước mắt với bài thơ chồng xin phi tần đừng ly hôn để con có một mái nhà vừa đủ

Được sự đồng ý của tác giả, chúng tôi xin đăng vận tải bài thơ "Ví như" để gửi đến quý bạn đọc:

“Nếu một ngày nhị đứa hết yêu nhau

Xin em đừng để nỗi đau này cho con biết.

Chúng ta sẽ tiếp diễn giả vờ mặn mòi

Cứ cười vui như nhau thuở lúc đầu.

Anh hẹn rằng, chẳng cấm đoán em đâu

Cứ lặng lẽ tình riêng, ẩn bản thân mình mà khiến dâu nhà khác.

Anh cũng sẽ lặng lẽ hoá thân thoát xác

Yêu một người dưng, nhưng vẫn đảm trọn việc nhà.

Hứa với anh đi, không kéo đến phiên toà

Đừng để các con chúng ta vỡ oà khổ sở.

Đừng để đứa em phải chia lìa thằng lớn

Níu tay nhau gào khóc chốn công trục đường.

Những đứa trẻ nhà chính mình chúng rất đáng thương

Làm sao sớm khôn ngoan để thông tõ sự thế.

Chúng quen yêu thương trong ngôi nhà sum vầy

Xin em đừng kéo ra toà, dù ta đã hết yêu nhau”.

roi nuoc mat voi bai tho chong xin vo dung ly hon de con co mot gia dinh day du - 1

Hôn nhân tan vỡ, con cái là những người chịu thiệt hại nhất (Ảnh minh họa)

Bài thơ với ngôn trong khoảng gần gũi, đời thường nhưng ẩn chứa phổ thông xúc cảm, lấy không ít nước mắt của độc giả.

Ảm đạm, xót xa, xen lẫn ngậm ngùi là cảm xúc khi đọc bài thơ "Nếu như..." của tác giả Phan Xuân Hồng. Vẫn trên phông nền cũ viết về đề tài hôn nhân mái nhà, nhưng bài thư lại thu hút người đọc bởi một phong cách viết rất riêng.

Phía sau đầu đề "Nếu như..." là tạo dựng ra một chuỗi thơ đáng suy ngẫm:

“Nếu sau này nhì đứa hết yêu nhau

Xin em đừng để nổi đau này cho con nhân thức

Chúng ta sẽ giả vờ đượm đà

Cứ cười vui đồng nhất thuở lúc đầu”.

"Ví như..." là một giả thiết tạo dựng, khơi mào để nói về cuộc hôn nhân không lối thoát. Hết yêu rồi mà vẫn phải níu giữ, đó là tâm lí bình thường của bao người. Nhưng để níu kéo thì bí quyết bố trí giả tạo là một cách thức sắp xếp khéo léo nhất. 

Giả vờ yêu, giả vờ cười, rồi vờ giả vờ hạnh phúc. Một sự cam chịu hi sinh chẳng phải nhẹ. Trong khoảng "xin" được lặp lại nhiều lần, chất chứa nỗi đau. Nhưng đó chẳng phải là sự cầu xin hạ chính mình, không cần ban chút tình còn sót lại. Nó ngập tràn cả một trái tim ấm áp vẹn tròn bổn phận của người khiến bố làm mẹ dành lại cho con trước nguy cơ mái ấm vỡ lẽ.

Rất thiên nhiên, vẫn theo mạch thơ chảy chậm đều, man mác mang nặng nỗi niềm ấy. Khổ thơ dưới đây có vấn đề gì đó oằn oại, bất lực, muốn bỏ cuộc... nhưng đầy tính nhân bản. Ta nghe như có tiếng thở dài rên khẽ trong từng câu chữ:

“Anh hẹn rằng chẳng cấm đoán em đâu.

Cứ âm thầm tình riêng, ẩn bản thân làm dâu nhà khác.

Anh cũng sẽ lặng lẽ hóa thân thoát xác.

Yêu một người dưng, nhưng vẫn đảm việc nhà”.

Đành hài lòng cuộc sống trong cảnh đồng sàng dị mộng. Chung giường nhưng trái tim tâm hồn lại phân thành hai ngả; ngả sống cho mình và ngả sống vì người khác. Quả thực, đây là những mảnh vỡ lẽ “tuyệt vời” được lắp ráp một cách tận tường công lao.

Giá như số đông những cuộc hôn nhân trước nguy cơ vỡ lẽ, đều cố bố trí khôn khéo như thế thì chắc hẳn cuộc sống sẽ đỡ đi những chuỗi thảm kịch.

Bài thơ như một lời nhắc khẽ để những người nào đang trong hoàn cảnh này, hãy một lần sống đủng đỉnh lại, bỏ bớt cái tôi cố hữu để hạn chế những đau thương mất mát không đáng có trong gia đình.

Theo Đào Tân (Người đưa tin)

Đọc thêm: thông tắc nhà vệ sinh tại ba đình

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét