Chuyện của tôi thì dài, năm tôi lớp 7, bố mẹ tôi ly hôn, bố bỏ tôi lại cho mẹ, lập gia đình mới. Tôi không bao giờ quên được ngày mẹ đón tôi trong khoảng chỗ bố về, bà ấy chửi ông dọc các con phố với những lời cường bạo, tôi sợ tới mức chẳng dám nói gì, nhưng mẹ ôm ấp tôi tham gia lòng, nói với tôi rằng: "Sau này mẹ sẽ luôn bên con, con chẳng hề sợ gì hết". Nói hoàn thành, mẹ tôi bật khóc, lần trước tiên tôi thấy mẹ buồn bã tương tự, tôi cũng không biết phải làm thế nào.
Tôi khá hoảng loạn bởi, lúc ba má tôi còn bên nhau, phần nhiều kinh tế đều từ tổ chức kinh doanh của bố tôi, mẹ tôi chỉ là nhân viên văn phòng bình thường, lương cũng ít. Với số lương bổng ít oi đó, mẹ không thể nào lo được cho cả nhị mẹ con. Thế nhưng mẹ đã làm cho đúng như những gì mẹ nói. Để chăm nom tôi, mẹ làm cho thêm tới tận hai nơi, một ngày chỉ ngủ 4, 5 tiếng.
Sức khỏe của mẹ tôi trong khoảng trước đã không tốt, đau mỏi khắp người, nhưng trong khoảng khi ly hôn, mẹ tôi không còn kêu ca gì cả. Vì tôi, mẹ không tiêu gì cho mình, mấy năm chẳng tậu quần áo mới. Áo quần mẹ tôi mặc đều là của dì tôi không mặc nữa mẹ tôi đem về mặc. Trước đây mẹ tôi rất thích khiến cho đẹp, thích thanh lịch. Không biết trong khoảng lúc nào, mặt mẹ tôi khô sạm đi.
Nhìn mẹ vất vả, tôi cố gắng học hành. Thi đại học, tôi đỗ hai trường, đều là những trường top cao nhưng học phí rất đắt. Thấy mẹ buồn bã tương tự, tôi chủ động yêu cầu thôi học, tốt nghiệp cấp 3 kết thúc cũng có thể khiến việc kiếm tiền rồi. Thế nhưng mẹ mắng tôi một trận, nhất thiết bắt tôi học tiếp. Mẹ nói rằng, con gái không chịu khó học tốt, sau này không kiếm được đại trượng phu tốt, sẽ phải lấy người đàn ông tồi tệ như bố tôi.
Năm tôi ra trường đại học, mẹ tôi vì bao năm vất vả đã lâm bệnh (Ảnh minh họa)
Kỳ nghỉ hè năm đó, tôi gần như chơi thấy mẹ ở nhà, mẹ vì kiếm tiền học phí cho tôi mà không nghĩ tới sức khỏe phiên bản thân, sáng sớm bán đồ ăn sáng, ban ngày đi làm, đợi tới tối lại đi bán đồ ăn đêm... lúc mẹ đưa tôi tiền, tôi khóc trong lòng khi thấy đích mẫu đi rộng rãi, mặt gần như đốm và nếp nhăn. Cảm giác chỉ một mùa hè, mẹ tôi như già đi 10 tuổi. Trong lòng tôi thầm tự hứa hẹn, khăng khăng sẽ báo bổ mẹ tôi.
Khi học đại học, tôi mới biết mẹ tôi từng mua bố tôi mượn tiền để lo học phí và tiền sinh hoạt cho tôi. Lúc đó, bố tôi bảo chỉ cần mẹ tôi quỳ xuống, ông ấy sẽ cho bà vay vốn. Không ngờ, khi mẹ tôi quỳ xuống trước mặt ông ta thật thì ông ta lại quay đầu đi mất, còn gọi bảo vệ đuổi mẹ tôi đi. Tôi không dám tin sau khi ly hôn, người tôi từng gọi bằng bố lại máu lạnh như vậy.
Năm tôi ra trường đại học, mẹ tôi vì bao năm nặng nhọc đã lâm bệnh. Lúc đó tôi chỉ mới 21 tuổi, mới đi làm cho chưa có tích lũy, cũng không có bà con thân thích bên cạnh để phụ thuộc, đương đầu với chi phí chữa bệnh khổng lồ cho mẹ, tôi không biết phải khiến thế nào.
Tôi đi tậu bố, nhưng khi tôi bảo cần 20 vạn để chữa bệnh cho mẹ, ông ấy liền khuyên tôi bỏ suy nghĩ chữa bệnh cho mẹ đi, còn nói mẹ tôi già rồi, không nên để bệnh tật của mẹ làm cho ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi nữa. Tôi ra về trong sự bàng hoàng, thì ra mẹ con tôi thậm chí còn không bằng người dưng nước lã với ông ta.
Lúc đó, sếp lớn có thích tôi, nói nếu như tôi đi theo ông ấy, ông ấy sẽ đưa tôi 20 vạn để chữa bệnh cho mẹ. Sếp hơn tôi 23 tuổi, đã li dị, có 2 đứa con.
Không thể vẫy vùng thêm được, tôi đã đồng ý để cứu mẹ. Ở với sếp được một bốn tuần, tôi đã có bầu. Sếp rất vui, cầu hôn tôi, vì đứa con tôi cũng đồng ý lấy anh ấy. Nhưng kết duyên hoàn thành, anh ấy nhất quyết không cho tôi ra ngoài đi khiến, nói tôi ở nhà chăm con. Tôi phải đương đầu với việc mang bầu nhọc mệt khó chịu và phải đối phó với cả 2 đứa con của anh ấy nữa.
Cô con gái lớn là con của anh ấy và hoàng hậu cũ chỉ nhỏ hơn tôi 3 tuổi, ngày nào cũng ở nhà chẳng làm gì, ngủ tới trưa mới dậy, tối tới make up đi chơi tới 2, 3h sáng mới về. Cô con gái thứ nhì hóa ra là con ngoài giá thú của chồng tôi với một người phụ nữ khác, nghe nói sau khi sinh con dứt thì chồng tôi đã dùng tiền để tống khứ cô ta đi.
Tôi 21 tuổi, là dì ghẻ của nhì cô gái, đích thực rất đau đầu, nhất là chúng còn suốt ngày chống đối tôi.
Tôi kể khổ với chồng thì anh nói tôi chửa đừng nên nghĩ linh tinh. Ngày nào tôi cũng ưu phiền tương tự mà anh ấy cũng thây kệ, chỉ nói: "Em là phi tần anh, những việc này em phải giúp anh giải quyết chứ, anh ở ngoài kiếm tiền nuôi cả mái nhà, em biết anh mỏi mệt thế nào không?"
Sinh con xong, tôi ra ngoài sắm việc thì chồng tôi kiên quyết phản đối. Tôi cảm thấy như bị nhốt trong căn nhà này vậy. 22 tuổi, tôi không được bước ra ngoài thế giới, tôi sống như một loại thú cưng, không cảm xúc, không mục tiêu. Tôi thấy mình như đã chết, chỉ phần thân xác còn tồn tại, chứ linh hồn có lẽ sắp bị khô kiệt rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng tôi quyết định ly hôn. Tôi còn quá trẻ để sống một cuộc đời nhàm phụ vươnǵn, tẻ nhạt như vậy.
Hài hước là, lúc này bố tôi mới tới tìm tôi, nói rằng nhân thức tôi sống không tốt nên ủng hộ tôi ly hôn. Nhưng nói tôi nên nhượng lại quyền nuôi đại trượng phu cho chồng và đòi một nửa tài sản, còn nói công ty của bố gặp chuyện, cần một ít tiền và muốn tôi giúp ông ấy.
Nghe bố tôi nói như vậy, tôi nhớ lại lúc mẹ con tôi đau buồn nhất, ông ấy đã bỏ rơi mẹ con tôi lạnh lùng, tuyệt tình như thế nào. Tôi vì cứu mẹ, đã đánh đổi một đời con gái, chỉ đáng tiếc, 20 vạn đó cũng không thể chữa khỏi hoàn toàn bệnh cho mẹ tôi. Sau khi phẫu thuật một thời gian, mẹ tôi mất. Giờ tôi chỉ còn mình bố là người thân.
Bao phủ nhiêu năm trôi qua, tôi đã để bố tôi xuống đáy tim, không dám nghĩ đến, sợ làm cho tổn thương mẹ tôi, sợ khiến cho tổn hải quan bạn dạng thân bản thân mình. Hiện tại, ông ấy tìm đến tôi, dơ bẩǹ tôi giúp đỡ, còn khuyên tôi nên bỏ con đòi tiền, tôi thực sự cảm thấy, có người cha như thế này, thà không có còn hơn.
Xem tại: thông tắc nhà vệ sinh tại đống đa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét