|
Thanh - một cô gái thừa kế sản nghiệp giàu có tỉnh dậy sau một vụ tai nạn đã thấy mọi thứ chợt chốc thay đổi quá đa dạng, nhưng rồi cô phải giật thột khi giấc ngủ này đã kéo dài ba năm. Liệu ai mới là người Thanh yêu? Cuối cùng cô sẽ ở bên cạnh người nam nhi nào? Đón đọc truyện dài kỳ: Người đại trượng phu em chẳng thể yêu? vào lúc 19h00 từ ngày 7/11 tại mục Eva Yêu. |
Khi tôi thức giấc lại, mọi thứ đã trở thành thật xa lạ. Ngay cả căn phòng này, tôi nhớ nó trước kia chẳng phải là màu xanh dương, mà là một màu trắng với những vết nấm loang lổ.
Tôi ngồi dậy, thấy kế bên bản thân là hồ hết máy móc và dây dợ cắm lên người, bộ quần áo bệnh nhân nhăn nhúm và hơi mùi thuốc. Tôi xuống giường, xỏ dép và bước tới bên cửa sổ nhìn ngắm. Thấy bên dưới là những đứa con trẻ đang chơi đùa. Tôi giật thột khi phát hình thành sườn cảnh ở bên dưới ô cửa sổ này cũng thật đặc biệt làm sao. Và cả những đứa trẻ, chúng là con người nào? Chúng trong khoảng đâu tới đây? Lẽ nào ông quản gia không nhân thức rằng tôi chẳng phải thích những đứa trẻ?
Rồi tôi thấy một người đàn bà trung tuổi nhìn lên cửa sổ, tôi không thấy rõ mặt bà ta cho lắm nhưng bà thấy tôi, bộ dạng như hốt hoảng. Bà chỉ tay, run run rồi hô hoán. Mọi người đều trông lên cửa sổ, tất cả đều có một phản ứng giống như bà khi thấy tôi. Họ kinh ngạc tới nỗi chính tôi cũng cảm thấy không thể tinh được.
Khoảng năm phút sau, cửa phòng được mở ra, ông quản gia xuất hiện. Tôi thấy đôi chân của ông sắp khuỵu xuống khi nhìn tôi. Sau đó ông từ từ bước tới, như không tin được vào mắt bản thân mình, môi ông run run:
- Trời ơi, Thanh, sau cùng thì cháu đã thức giấc lại!
Tôi nhớ phương pháp đây một số hôm chính mình đã va phải một chiếc xe, mọi ký ức chỉ sống sót đến đó. Tôi không nhớ gì nữa cả. Tôi có cảm giác mọi thứ đều đã đổi mới chỉ trong vài ngày ấy, ngay cả ông quản gia cũng như đã già đi đa dạng.
- Ông có vẻ lao lực quá ông Hải, chuyện bố tôi thế nào rồi?
"Chuyện bố cô?" Ông Hải nhịn nhường như thường hiểu chuyện gì xảy ra.
- Bố tôi và người thiếu nữ đó ấy, nhị người thế nào rồi? Tại sao dưới nhà lại nhiều trẻ em vậy? Tôi đã nói đừng để đám con trẻ bên ngoài tham gia nhà làm phiền tôi ngủ mà? À còn nữa, tên đâm xe tham gia tôi thế nào rồi? Chúng ta phải khiến cho rõ ràng chuyện này đấy. Hắn cố tình đâm xe vào tôi.
Khi tôi tỉnh giấc lại, mọi thứ đã trở thành thật xa lạ. (Ảnh minh họa)
Ông quản gia hãi kinh, ngắc ngứ không nói được câu gì. Vừa lúc ấy từ ngoài cửa, tôi thấy một người đại trượng phu hình thành, anh ta mặc một bộ quần áo thể thao, dáng người cao vút, ở cánh tay có một vết sẹo dài. Anh ta nhìn tôi đầy hờ hững. Ông Hải quay lại nhìn anh, run run chỉ tay tham gia tôi:
- Khôi, cô ấy…
Người đàn ông gật đầu, hoàn toàn mặc nhiên:
- Tôi biết!
- Anh ta là người nào thế ông Hải?
Người con trai hơi bất thần, rồi lại có một tẹo bế tắc. Tại sao anh ta lại phải thuyệt vọng? Tôi bước tới gần, nghiêng đầu nhìn người nam nhi lạ lùng này. Trông anh ta có vẻ bình thản nhất trước sự thức giấc lại của tôi, anh ta sống trong nhà tôi sao?
- Em đã ngủ suốt ba năm em nhân thức không?
"Cái gì?" Tôi không nghe rõ lời anh ta nói.
Người đại trượng phu bước tới, nhìn tôi kỹ hơn. Anh ta đưa tay xoắn lấy một lọn tóc của tôi, nó đã dài đến tận hông. Tôi nhớ một số ngày trước nó mới chỉ dài tới cằm.
Mọi thứ như một ngọn núi vỡ tung, những tảng đá lớn bắt ra và bụi cát mờ mịt. Ba năm sao? Trời rung đất chuyển, tôi bám tay lên vai ông Hải, hỏi ông ta như thường tin tham gia những yếu tố người nam nhi ấy nói:
- Ba năm? Tôi đã ngủ ba năm sao ông Hải?
Ông Hải dù không muốn, nhưng vẫn phải gật đầu. Ông nắm lấy tay tôi như để trấn an ý thức bất ổn của tôi:
- Đúng thế thưa cô, cô đã ngủ ba năm. Cô không nhớ gì sao? Còn đây là anh trai của cô, cô cũng quên ư?
"Anh trai?" Tôi kinh ngạc. "Tôi là con một mà. Tôi là người thừa kế hợp pháp duy nhất của mái ấm này. Sao hiện thời tôi lại có một người anh trai thế này?"
Người nam nhi đó cười, anh ta ngồi xuống cái giường đầy những dây dợ đó, gác chân lên nhau và nhìn tôi đầy hứng thú:
- Em mất trí nhớ thật rồi, việc này gay go đấy.
- Anh rút cuộc là bạn nào?
- Anh là Khôi, anh trai trên danh nghĩa của em và là con của người đàn bà đã cưới bố em. Nhì đứa trẻ sinh đôi ngoài kia là con của nhị người yêu, cũng là em trai em gái của em đấy.
Tôi lùi lại, lắc đầu:
- Không, chẳng thể nào. Tôi không chuẩn y các người…
- Em quên được là tốt rồi. Cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra đi.
"Đi ra khỏi nhà tôi!" Tôi gào lên, sau đó đẩy ông Hải. "Đuổi họ ra khỏi căn nhà này mau!"
Trong khoảng bên ngoài cửa, bố tôi, lúc này tóc đã bạc đi đa dạng. Ông vừa thấy tôi đã vội chạy đến ôm ấp chầm lấy khiến tôi ngộp thở. Từ đằng sau bố, tôi nhìn thấy người thiếu phụ đó, người đàn bà vừa ở bên dưới hô hoán. Bà ta nhìn quen quá, tôi đã chạm chán bà ta ở đâu nhỉ? Bà ta cũng chạy đên, nước mắt rơi lã chã:
- Con gái, sau cùng thì con cũng tỉnh lại rồi. Tạ ơn thần phật! Đúng là ông trời có mắt.
Anh là Khôi, anh trai trên danh nghĩa của em và là con của người thiếu nữ đã cưới bố em. (Ảnh minh họa)
Con gái ư? Bà ta đâu phải là mẹ tôi? Tôi bỗng hiểu được người phụ nữ này là ai nên giằng người ra, đi tới trước mặt bà ta nghiến răng nói:
- Đi ra, đi ra khỏi phòng tôi. Đồ trơ khấc.
Tôi như phát điên khi nhìn thấy bà ta, và cả đại trượng phu của bà nữa. Tôi không giữ vững được bản thân. Tôi chỉ thấy trước mặt là bà ta và tôi muốn xé xác bà ra thành trăm mảnh. Tại bà ta, chính bà ta đã thuê người đâm xe tham gia tôi, nhưng còn hơn thế, vì bà nên mẹ tôi mới chết.
"Tĩnh tâm nào!" Bố giữ tôi lại, ông đánh mắt ra hiệu cho ông Hải. "Gọi chưng sĩ đi, nó vừa mới tỉnh lại nên thần trí chưa được thông thường đâu."
- Con không điên, chính bà ta đã hại con. Bố, chính bà ta đã thuê người hại con.
- Vụ án đó đã chấm dứt từ ba năm trước rồi. Tên đâm xe tham gia con cũng đã phải chịu hình phạt trước qui định. Thanh, mọi thứ đã đổi mới rồi.
Mọi thứ đã đổi mới rồi. Câu nói của bố làm cho tôi như sụp đổ hoàn toàn. Tôi thần người ra, rũ rượi trong lòng bố. Rất nhiều đã thay đổi. Ba năm, tôi như người bị bận bịu kẹt giữa dòng lịch sử. Tôi đang sống một cuộc sống khuyết thiếu ký ức ba năm so với công chúng. Tôi nhìn người thiếu phụ đó, bà ta đã thắng tôi. Khôi bước tới chỗ tôi. Anh ta đỡ tôi ngồi xuống giường, giọng nói ngon nói ngọt ngào điêu trá:
- Nào em gái, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Tổ chức kinh doanh anh đã điều hành giúp em rất tốt, em chỉ cần nghỉ ngơi lấy lại tinh thần để quay trở lại với địa điểm giám đốc điều hành của em thôi.
Tôi nắm lấy cổ tay của anh, nhìn anh và nhìn số đông quần chúng:
- Anh ta vừa nói anh ta đã ngồi vào vị trí của con?
Phần lớn công chúng đều yên lặng, chỉ có người con trai này là mỉm cười đáp lại cô:
- Đúng vậy. Anh cũng là người thừa kế hợp pháp. Nhưng em yên ổn tâm, anh đã hẹn với bố rằng anh sẽ trả lại tổ chức kinh doanh cho em ngay khi em thức giấc lại.
"Bố!" Tôi rưng rưng nước mắt, không tin được bố lại giao công ti, đông đảo những gì của ông nội gây dựng cho một kẻ ngoại tộc. "Bố thật sự khiến cho con thuyệt vọng!"
Bố cúi đầu, chắp tay ra đằng sau lưng và nhìn xuống cửa sổ, tôi vẫn nghe thấy tiếng trẻ con cười nói ở dưới đó:
- Bố mỏi mệt rồi, giờ bố chỉ mong một cuộc sống bình an thôi. Con hay Khôi cũng là con của bố, chuyện tổ chức kinh doanh chỉ cần ổn định là được.
- Bố đã bị bà hồ ly này bỏ bùa mê thuốc lú gì vậy?
"Thanh!" Bố quay lại trợn mắt nhìn tôi, nhưng lời là do ông Hải quản gia nói. "Cô đừng nói nữa mà hãy nghỉ đi đã. Mọi chuyện để tương lai hãy tính."
- Tôi đã ngủ ba năm ngoái ông còn bắt tôi phải ngủ tới bao giờ? Tôi sẽ không trì trệ một phút nào nữa. Con sẽ bất biến lại phần đông, con sẽ đuổi họ ra ngoài các con phố dù bố có chấp nhận hay không. Giờ thì phần đông ra ngoài đi.
Còn nữa...
|
Thanh sẽ phải đương đầu với chuyện này như thế nào? Khôi có thật là không suy tính gì đến gia tư nhà cô? Và bà Lan có can dự gì tới cái chết của mẹ cô? Đón đọc Phần 2 truyện dài kỳ: Người đại trượng phu em chẳng thể yêu vào lúc 19h00 ngày 8/11 tại mục Eva Yêu. |
Xem nhiều hơn: thông tắc nhà vệ sinh tại cầu giấy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét