Cảnh ngộ này, tôi chẳng trách người nào được do vì đây là sự chọn lựa, là quyết định của riêng bản thân. Ngày trước, có hai cô cùng yêu tôi một lúc mà lại tôi chỉ thích bà xã bây giờ. Lí do rất dễ chơi, vì cô ấy cute hơn.
Tôi còn nhớ hồi đó, tôi đưa cả nhì cô này về nhà mở bán, mỗi cô một hôm để ba má “chấm điểm” xem thế nào. Mẹ tôi đánh giá tốt nức nở cô gái kia rồi chê cười cô vợ tôi hiện nay vì cô ấy không nhân thức khiến cái gì cả.
Nhưng vì háo sắc nên tôi cứ nhất nhất làm theo ý mình. Tôi còn bào chữa mẹ: “Người ta bảo giàu vì bạn, sang vì phi tần… Giờ ai còn lấy thê thiếp như lấy ô sin đâu mẹ. Phi tần đẹp ra ngoài hãnh diện chứ về nhà thế nào chẳng được”.
Ngày trước, có nhì cô cùng yêu tôi một lúc mà lại tôi chỉ thích bà xã bây giờ. Lí do rất đơn giản, vì cô ấy dễ thương hơn. (Ảnh minh họa)
Và thế là… tôi chọn lựa cô gái đẹp làm cho bà xã nên giờ đây tôi mới phải ăn thua cái cảnh dịch vụ thê thiếp như một người hầu.
Tôi chưa từng thấy cô nào lười và thậm chí còn bẩn như vợ tôi. Vì là cung phi chồng son, ở riêng nên cô ấy tự ý muốn khiến cho gì thì khiến, không sợ ai.
Bát đĩa ăn cơm cô ấy chất đống đó, tới khi sắp hết cái đựng đồ ăn mới thèm đi rửa. Nhiều hôm đi ngang qua thôi cũng thấy mùi hôi thối nồng nặc lên. Lần sau bưng bát lên ăn cơm tôi cứ cảm giác buồn nôn.
Nhà tôi dễ ợt toàn vẹn, nào có thiếu thứ gì nhưng vợ vẫn lười vô đối. Áo quần khi trời sáng đi làm thì cô ấy ăn mặc điệu đà vậy chứ thực tại là cả tuần không giặt, cứ thay ra lại ném tham gia góc tủ, một vài hôm sau lôi ra mặc tiếp. Chẳng vậy mà đôi lúc mở tủ áo quần ra hôi rình, lại có cả gián sinh ra.
Quần áo khi trời sáng đi làm cho thì cô ấy mặc diện dàng điệu vợi vậy chứ thực tại là cả tuần không giặt, cứ thay ra lại ném tham gia góc tủ, một vài hôm sau lôi ra mặc tiếp. (Ảnh minh họa)
Mỗi lần tôi góp ý thì vợ tôi bảo: “Đại trượng phu bằng hữu ang gì mà chú ý toàn cái nhỏ bé nhặt. Anh thoáng thoáng lên cho em nhờ…” Cô ấy chê tôi là tiểu tiết, quan trọng hóa yếu tố… Tôi chán không còn thiết nói nữa.
Đã vậy hôm nào mà nhà vô tình có khách đến chơi thì tôi không nhân thức phải giấu mặt vào đâu. Nhà cửa lộn xộn, hôi rình… cứ như trăm năm không có người ở. Đã lười bà xã lại đoảng nữa nên cơm cháo cũng chẳng đâu vào đâu.
Đến giờ chúng tôi mới lấy nhau được 1 năm thôi, còn chưa có con trẻ trong nhà gì, chỉ nhị hiền thê chồng son mà đã cảm thấy chối lắm rồi. Sợ sau này không biết có con kết thúc thì mọi thứ còn đảo lộn đến đâu. Tình yêu trong tôi với thê thiếp cũng tan biến chỉ còn sự bế tắc và chán chường.
Có lẽ nào giờ này tôi lại ly hôn?
Đọc thêm: thong tac nha ve sinh tai long bien


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét