Chị Lê Thị Ánh Dương (SN 1979) được biết tới là nữ giáo viên khiếm thị độc nhất ở Thanh Hoá được đặc phương pháp vào biên nhạo báng của ngành giáo dục - cũng là giáo viên dạy môn tiếng Anh bằng chữ nổi độc nhất vô nhị ở tỉnh giấc. Nhưng ít khách hàng nào biết rằng, chị là nạn nhân của vụ tạt axit do sự tị tuông của tình cũ cách đây 17 năm, khi chị vừa tròn 21 tuổi.
Những năm tháng sống trong tuyệt vọng
Sau những phút trầm lắng nghĩ lại quá khứ, chị Dương mở màn kể về câu chuyện của bản thân. Tốt nghiệp cấp 3 trường THPT chuyên Lam Sơn chị được tuyển thẳng vào khoa tiếng Anh, trường Đại học Sư phạm Thanh Hoá.
Học hoàn thành đại học, chị bắt đầu giảng dạy tại một công viên ở thị xã Quảng Xương (Thanh Hoá), đang vui vẻ vì ước mơ làm cho cô giáo thành thực tế, thì bất thần chuyện ảm đạm xảy đến với chị.
Gia đình hạnh phúc của chị Dương.
chậm tiến độ là một đêm cuối bốn tuần 2/2001, trên đường đi dạy về, chị bị hai người hắt thẳng ca axit vào người làm chị bị bỏng nặng.
Dường như những vết thương sum sê khắp người, đôi mắt chị còn vĩnh viễn bị mù do bục giác mạc khiến chị cực kì buồn bã.
Sau khi thu được lên tiếng trong khoảng phía công an, kẻ gây án không người nào kì cục chính là người ấy cũ của chị và em trai gã, chị rất sốc. Sự thực ấy làm cho ý thức của chị sa sút nghiêm trọng. Những 04 tuần ngày sau đó chị phải sống trong tuyệt vọng và tủi hận.
Chị khép mình với mọi người xung quanh, không muốn gặp mặt ai. Nghĩ là chính mình đã trở thành gánh nặng cho mái ấm nên chị chỉ nghĩ tới cái chết nhưng không đủ can đảm.
Đến năm 2003, được bố mẹ và Ban lãnh đạo Hội người mù thức giấc Thanh Hoá động viên, khuyên nhủ nên chị đã thành lập lòng hơn và đến hội sinh hoạt.
Chị Dương bên con gái nhỏ xinh xắn.
Tại đây, chị bắt đầu suy nghĩ thoáng hơn và nuôi dưỡng ước mơ dạy tiếng Anh bằng chữ nổi cho các em học sinh khiếm thị.
"Tôi thấy chính mình còn hên. Nhân thức bao người có hoàn cảnh éo le hơn, họ còn vượt lên sống được nên tôi quên hết phần nhiều. Trong khoảng đó, tôi chỉ có một khao khát là được dạy chữ nổi cho các em gầy khiếm thị", chị Dương trải lòng.
Chuyện tình đẹp như cũ kĩ tích
Thời gian chị Dương khởi đầu mở lòng bản thân hơn và hoà nhập lại với phường hội cũng là lúc gia đình chị phải bán đi căn nhà mặt phường để lấy tiền trang trải cho 16 ca phẫu thuật cho chị suốt 3 năm qua.
Nhưng đây cũng là cơ duyên giúp chị chạm chán chàng thanh niên Nguyễn Đình Cường (SN 1980, chồng chị hiện nay - PV). Vì khu đất mới mái nhà chị Dương sắm để dựng nhà chính là khu vườn của cha mẹ anh Cường.
Sau một thời gian tiếp xúc chuyện trò với chị Dương, anh Cường đã cảm mến chị. Ái tình ngày càng lớn dần, anh vượt qua mọi nghiêm cấm của gia đình để tới bên chị.
Tuy chị giờ không còn nhìn thấy ánh sáng, nhưng ông trời đã đưa anh Cường và cô con gái nhỏ dại xinh xắn đến bên chị.
“Gương mặt không còn lành lẽ, đôi mắt không còn trông thấy ánh sáng nên tôi không dám nghĩ tới chuyện tình ái. Càng về sau, anh càng cho tôi thấy anh chân thành thương cảm tôi nên tôi cũng cảm động lắm.
Sau 2 năm quen nhau (8/2015), vượt lên sự cấm đoán của mái nhà nhị bên cung phi chồng tôi giấu ba má mang hộ khẩu tới phố hoàn thành thủ tục kết hôn rồi dọn ra ngoài thuê trọ sống. Cuộc sống lúc đó rất chật vật, giường được kê bằng gạch, bát đĩa cũng phải đi mượn của chủ trọ. Hằng ngày, anh Cường phải khiến cho đủ mọi việc để kiếm tiền, ngoài giờ làm mướn anh lại lấy xe đạp chở bà xã tới Hội người mù dạy chữ nổi cho trẻ và đón phi tần về”, chị Dương tâm tình.
Tuy cuộc sống gian nan nhưng anh chị đều rất vui vẻ. Nụ cười nhân nhiều khi năm 2008 anh chị đón con gái đầu lòng đáng yêu, khoẻ mạnh chào đời.
Thấy mái nhà chị vui vẻ bên nhau nên bố anh Cường sau đó đã hài lòng tình cảm của anh chị trong niềm vui của nhị bên gia đình.
Để nhân thể chăm nom, đón đưa phi tần, anh Cường sau đó xin tham gia khiến cho bảo kê tại Hội Người mù Thanh Hóa.
“Tôi không biết nói gì hơn, chỉ nhân thức cảm ơn ông trời đã sắp đặt mang anh tới bên tôi. Có anh là tôi đã có hầu hết. Giờ tôi chẳng mong gì hơn việc cả mái ấm khoẻ mạnh, hạnh phúc bên nhau”, chị Dương cười nói.
Xem nhiều hơn: thong tac nha ve sinh tai ha noi



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét